Ám ảnh kiểm soát của Arteta đe dọa ngôi vương Arsenal
BongDa.com.vnChỉ mới 4 tuần trước, tại giờ nghỉ giải lao của trận chung kết Carabao Cup, Arsenal vẫn băng băng trên con đường chinh phục cú ăn tư lịch sử.
Chuỗi 14 trận bất bại, dẫn đầu Ngoại hạng Anh với khoảng cách 9 điểm và sở hữu một thế trận vững vàng trước Manchester City. Tuy nhiên, thời thế đã thay đổi chóng vánh. Hiện tại, dù vẫn còn cơ hội giành cú đúp danh hiệu, nhưng bầu không khí tại Emirates đang chùng xuống. Từ vị thế của một mùa giải vĩ đại nhất, Arsenal đối diện với nguy cơ trải qua một cái kết đầy nuối tiếc.
Điểm đứt gãy của Pháo thủ bắt nguồn từ chính sự thay đổi chiến thuật của Pep Guardiola tại sân Wembley hôm đó. Thay vì dâng cao pressing như thường lệ, Guardiola yêu cầu các học trò lùi lại. Jeremy Doku, Erling Haaland, Rayan Cherki và Antoine Semenyo tạo thành một phòng tuyến màu xanh nhạt giăng ngang sân, cắt đứt mọi đường chuyền vào trung lộ. Sự điều chỉnh này lập tức làm Arsenal lúng túng. Điểm yếu trong khâu triển khai bóng của họ bị phơi bày. Kể cả khi David Raya trở lại khung gỗ, khả năng phân phối bóng của anh cũng trở nên vô hại khi đối thủ chủ động lùi sâu. Ở trận gặp Bournemouth gần đây, kịch bản tương tự lặp lại. Arsenal bế tắc đến mức Raya phải thực hiện tới 59 đường chuyền, chỉ kém mỗi Declan Rice (60).
Khi bị vây ráp, giải pháp thông thường là phất bóng dài lên trên. Tuy nhiên, Arsenal không thể áp dụng bài toán này bởi Viktor Gyokeres không phải là mẫu tiền đạo mục tiêu lý tưởng. Khả năng dùng cơ thể che chắn bóng hoặc khống chế những đường chuyền khó của anh còn nhiều hạn chế. Việc đẩy bóng dài cho Gyokeres thường đồng nghĩa với việc Arsenal tự ném đi quyền kiểm soát. Điều này lý giải tại sao việc đẩy Kai Havertz trở lại vị trí trung phong và tận dụng sự sáng tạo của Eberechi Eze có thể là cứu cánh cho hàng công đang thiếu sinh khí của Pháo thủ.
Sự đối lập thú vị nhất trong cuộc đua vô địch lúc này nằm ở triết lý của hai vị thuyền trưởng. Guardiola, một người từng nổi tiếng với tư duy định vị khuôn mẫu, giờ đây lại đang cởi mở với sự ngẫu hứng. Ông sẵn sàng trao sự tự do cho những cầu thủ ưa đột phá và tiềm ẩn rủi ro như Doku hay Cherki. Ngược lại, Mikel Arteta lại đang trở thành một người ám ảnh với sự kiểm soát tuyệt đối.
Tại Arsenal lúc này, bản năng cá nhân đang phải phục tùng kỷ luật của một bản kế hoạch được vạch sẵn. Arteta đã nâng tầm Arsenal bằng sự chuẩn bị tỉ mỉ dựa trên dữ liệu. Thế nhưng, khi đối phương chủ động phá vỡ hệ thống an toàn và phong tỏa các đường chuyền ngắn, rập khuôn theo bài vở lại trở thành rào cản. Sự cứng nhắc khiến các cầu thủ đánh mất đi khả năng tự đưa ra quyết định đột biến – thứ vũ khí sinh tồn đôi khi có thể giải quyết cả một trận đấu.
Bước vào trận đại chiến với Man City, sự thực dụng có thể là chìa khóa. Một khối đội hình lùi sâu, chấp nhận nhường thế trận và chực chờ phản công là lựa chọn hợp lý. Thậm chí, một kết quả hòa không bàn thắng cũng là thành công đối với Arsenal trong bối cảnh hiện tại. Bóng đá luôn là sự cân bằng vi diệu giữa tính tổ chức và sự tự do. Việc Arteta có dám nới lỏng kỷ luật để học trò tự do sáng tạo trong nghịch cảnh hay không sẽ là yếu tố quyết định cục diện trận đại chiến này, và rất có thể là cả ngôi vương Ngoại hạng Anh.



