Kasper Schmeichel chưa bao giờ hối tiếc vì đã cho đi tất cả

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Kasper Schmeichel chưa bao giờ hối tiếc vì đã cho đi tất cả

BongDa.com.vnTrên ban công nhìn ra sân tập của Trung tâm Huấn luyện Leicester City tại Seagrave, Kasper Schmeichel ngồi lặng im. Ở tuổi 39, sau 935 trận đấu trong sự nghiệp đỉnh cao, thủ thành người Đan Mạch vừa quyết định dừng lại.

Hành trình dừng lại bởi chấn thương nghiêm trọng.
Hành trình dừng lại bởi chấn thương nghiêm trọng.

Một chấn thương vai nghiêm trọng tại Celtic đã cướp đi quyền tự quyết của anh, biến ngày trở về mái nhà xưa thành một cuộc phỏng vấn đầy chiêm nghiệm với cây viết Henry Winter về bóng đá, cuộc sống và những kế hoạch phía sau khung gỗ.

Quyết định không mong muốn từ phòng khám của bác sĩ

"Người ta thường nói về động lực hay ý chí của tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ coi đó là động lực. Tôi gọi đó là tình yêu," Kasper Schmeichel mở đầu cuộc trò chuyện. "Bởi vì tôi yêu bóng đá. Đó là cảm giác tuyệt vời nhất trên đời. Nhìn vào mặt sân lúc này, tôi vẫn muốn được lao ra ngoài kia."

Nhưng anh không thể làm điều đó được nữa. Chấn thương vai trong màu áo Celtic đã buộc nhà vô địch Ngoại hạng Anh năm 2016 phải tuyên bố giải nghệ. Hôm nay, Seagrave chào đón anh trở lại không phải với tư cách một cầu thủ.

Phía bên trong tòa nhà, những đồng đội cũ từng cùng anh viết nên câu chuyện cổ tích năm 2016 đang tụ họp cho một trận đấu từ thiện tại King Power. Schmeichel không thể xỏ giày ra sân, nhưng anh có mặt ở đây để gặp lại những con người từng sát cánh trong giai đoạn rực rỡ nhất sự nghiệp. Đây là lần trở lại Seagrave của anh sau khi chia tay Leicester cách đây bốn năm.

"Mọi thứ thật kỳ lạ vì tôi cảm giác như mới ngày hôm qua vậy. Được gặp lại những nhân viên hậu trường, những con người thầm lặng... tôi thực sự nhớ họ. Câu lạc bộ này sẽ luôn là một phần đặc biệt trong cuộc đời tôi."

Schmeichel khép lại sự nghiệp với danh hiệu Scotland.
Schmeichel khép lại sự nghiệp với danh hiệu Scotland.

Quyết định giải nghệ của Schmeichel đến từ một khoảnh khắc định mệnh trong trận đấu với Stuttgart tại Europa League vào ngày 19 tháng Hai. Anh vẫn nén đau để chơi tiếp trận gặp Hibernian ba ngày sau đó trước khi nhận ra mức độ nghiêm trọng.

Các cuộc hội chẩn với những chuyên gia hàng đầu châu Âu sau đó đã chuyển hướng từ việc tìm cách thi đấu sang việc đảm bảo chất lượng cuộc sống lâu dài. Anh đã trải qua một ca phẫu thuật và đối mặt với ít nhất ba ca mổ nữa để giữ lại 60% biên độ vận động của khớp vai.

"Mọi cầu thủ đều mơ ước được nói lời chia tay ngay trên sân cỏ. Đó là điều tôi hằng ao ước, được nói lời cảm ơn và thể hiện sự trân trọng đối với tình yêu mà tôi đã nhận được. Nhưng quyết định đã bị tước khỏi tay tôi. Bác sĩ nói cái vai này không thể sửa chữa để chơi bóng đỉnh cao được nữa. Đôi khi cơ thể đưa ra những quyết định mà trái tim không thể chấp nhận. Đó chắc chắn không phải là cách tôi muốn sự nghiệp của mình kết thúc."

Kỷ niệm về tập thể năm 2016

Nhắc về tập thể Leicester City mùa giải 2015-16, Schmeichel nhớ lại những năm tháng tại sân tập cũ Belvoir Drive, nơi không có những cơ sở vật chất hiện đại như Seagrave, nhưng lại sở hữu một bầu không khí phòng thay đồ đặc biệt.

"Tại Belvoir Drive, chúng tôi có những bể sục nóng lạnh lớn để hồi phục. Chỗ đó rất dễ trốn. Cứ thấy có người đi vào là mấy gã lại lặn xuống, nấp sẵn với những chiếc tất ướt cuộn tròn rồi ném thẳng vào người đối phương. Bản thân tôi đã dính vài cú. Chúng tôi là một tập thể gắn kết đúng nghĩa."

Vardy và định nghĩa đội bóng quán nhậu.
Vardy và định nghĩa đội bóng quán nhậu.

Cựu thủ quân của Leicester thừa nhận người đá cặp ăn ý trên hàng công là Jamie Vardy đã dùng một cụm từ rất sát để mô tả về họ:

"Vards luôn đùa rằng chúng tôi là đội bóng quán nhậu xuất sắc nhất thế giới. Điểm cốt lõi của tập thể đó là sự gắn kết từ những mảnh đời chung một mẫu số, sự từ chối. Người thì bị chê không đủ giỏi, người thì bị ép phải rời CLB cũ. Khi bạn tập hợp tất cả những con người muốn chứng minh bản thân đó vào chung một phòng thay đồ, động lực sẽ trở nên cực kỳ mạnh mẽ."

Khi được hỏi liệu câu chuyện thần thoại năm 2016 có bao giờ lặp lại trong thế giới bóng đá ngày nay hay không, Schmeichel khẳng định:

"Hoàn toàn có thể. Điều tuyệt vời nhất của thể thao chính là hy vọng. Nhờ có sự khắc nghiệt của Ngoại Hạng Anh, câu chuyện của chúng tôi đã gieo vào lòng mọi người niềm tin rằng tiền bạc không phải là thứ duy nhất quyết định vương quyền."

Thử thách tại các giải đấu hạng dưới

Để có được vị thế tại Ngoại hạng Anh, Kasper Schmeichel đã phải trải qua một hành trình dài qua các giải đấu hạng dưới của bóng đá Anh. Xuất phát từ lò đào tạo của Manchester City, thủ thành trẻ tuổi khi đó liên tục được gửi đi theo những bản hợp đồng cho mượn ngắn hạn.

Anh từng thi đấu tại Darlington ở League Two, chuyển đến Bury, và sau đó là Falkirk ở giải VĐQG Scotland. Đó là những môi trường bóng đá va chạm thể xác dữ dội, nơi một thủ môn trẻ phải học cách tự bảo vệ mình trong các pha tranh chấp trên không.

Từ League Two đến đỉnh cao bóng đá Anh.
Từ League Two đến đỉnh cao bóng đá Anh.

Sven-Goran Eriksson từng trao cho Kasper cơ hội bắt chính tại Man City ở đầu mùa giải 2007-08. "Tôi đã chơi 7 trận đầu tiên, giữ sạch lưới tới 4 trận," Schmeichel nhớ lại. "Nhưng rồi, chỉ sau một vài kết quả không như ý, tôi bị đẩy trở lại băng ghế dự bị."

Không từ bỏ, Schmeichel tiếp tục chấp nhận dấn thân tại Championship trong màu áo Cardiff City và Coventry City. Ở những nơi này, áp lực giành giật từng điểm số để thăng hạng hoặc trụ hạng đã rèn luyện cho anh bản lĩnh vững vàng.

"Khi đã từng nếm trải hương vị của Ngoại Hạng Anh, khát vọng quay trở lại đó trở thành một mục tiêu tối thượng," Kasper chia sẻ. "Tôi tự nhủ với bản thân phải làm việc chăm chỉ hơn mỗi ngày. Điều khiến tôi thanh thản nhất lúc này, khi nhìn lại chặng đường đã qua, là tôi đã cống hiến tất cả những gì mình có cho bóng đá."

Khát khao đó được nuôi dưỡng một phần từ người cha Peter Schmeichel. Kỳ tích Đan Mạch vô địch Euro 1992 chính là bài học đầu tiên cho cậu bé Kasper từ năm 5 tuổi. Đến năm 1993, khi lớn lên trong thời kỳ chứng kiến cha mình chinh phục Ngoại Hạng Anh cùng Manchester United, anh đã tự đặt mục tiêu phải làm được điều tương tự.

Những buổi tập đầu tiên của Kasper cùng cha.
Những buổi tập đầu tiên của Kasper cùng cha.

Một kỷ niệm được Schmeichel chia sẻ vào năm 2013, khi anh được mời về phát biểu tại trường cũ ở Copenhagen:

"Tôi ngồi chuẩn bị tài liệu và đọc cho bố nghe. Ông ấy nhìn tôi và bảo: 'Con luôn nói với bố rằng con muốn vô địch Ngoại Hạng Anh. Nhưng con đã bao giờ dám công khai nói điều đó trước mặt mọi người chưa? Con có dám tự đặt áp lực lên vai mình chưa?'

Tôi nhận ra mình chưa từng làm thế. Vì vậy ngày hôm đó, tôi chiếu tấm ảnh chụp tôi hồi nhỏ bên cạnh chiếc cúp của bố lên màn hình lớn và dõng dạc nói: 'Lần tới tôi quay lại đây, tôi sẽ mang theo chiếc cúp của riêng mình'. Lời nói của bố đã đánh thức tôi, nếu bạn thực sự tin vào điều gì, bạn phải dám tuyên bố và tự đặt bản thân vào áp lực phải thực hiện nó."

Ba năm sau, mục tiêu đó thành hiện thực. Tháng 11 năm 2016, khi Leicester làm khách trước FC Copenhagen tại Champions League, Schmeichel đã tự tay đóng gói chiếc cúp  trong hành lý với kế hoạch mang trở lại ngôi trường năm xưa. Tuy nhiên, anh bị gãy tay ngay trong trận đấu và phải bay thẳng về để phẫu thuật.

Khái niệm về "Văn hóa Câu lạc bộ" từ Mikel Arteta

Trên đường lái xe đến trung tâm huấn luyện hôm nay, Schmeichel cho biết anh đã lắng nghe một bài podcast của Mikel Arteta nói về cách xây dựng văn hóa tại Arsenal sau khi đội bóng này vừa vô địch.

"Văn hóa chính là thứ cốt lõi của một câu lạc bộ bóng đá," Schmeichel phân tích. "Arteta đã nói về điều này rất hay. Bản chất của một CLB thành công nằm ở việc bạn xây dựng được một hệ giá trị chung trong phòng thay đồ. Bạn cần một nhóm cầu thủ cốt cán, kết hợp với đội ngũ nhân viên hậu trường để duy trì văn hóa đó mỗi ngày. Đó là chìa khóa cho mọi thành công."

Leicester ăn mừng chiến thắng Sevilla tại Champions League.
Leicester ăn mừng chiến thắng Sevilla tại Champions League.

Nhìn lại Leicester của năm 2016, Schmeichel nhận ra họ đã sở hữu một thứ văn hóa nguyên bản, nơi những cá tính khác biệt có thể chung sống và bổ trợ cho nhau.

Anh nhớ lại ngày đầu tiên Mahrez chuyển đến từ Le Havre vào tháng 1 năm 2014 với giá 560.000 bảng:

"Chúng tôi nhìn thể hình mảnh khảnh của cậu ấy và thầm nghĩ không biết cậu ấy có chịu nổi các pha va chạm tại Anh hay không. Nhưng ngay khi Riyad bắt đầu tâng bóng khởi động, cả đội đều biết cậu ấy có kỹ thuật rất đặc biệt.

Tôi mừng cho cậu ấy khi sau này được làm việc với Pep Guardiola. Điều duy nhất tôi và Riyad từng tranh cãi là cậu ấy ít khi lùi về hỗ trợ phòng ngự khi ở Leicester. Cậu ấy có Danny Simpson bọc lót phía sau. Sang Man City, Pep đã dạy cậu ấy biết cách phòng ngự, và giờ cậu ấy là một cầu thủ toàn diện."

Khi nhắc đến N'Golo Kante, Schmeichel bày tỏ sự tôn trọng dành cho tiền vệ người Pháp:

"N'Golo luôn đến sân với nụ cười, bắt tay từng người một cách lịch thiệp rồi im lặng. Cậu ấy ngồi cạnh Mahrez, chỉ có Riyad nói chuyện còn N'Golo thì cười. Cậu ấy xỏ giày ra sân, chơi xuất sắc rồi lẳng lặng đi về nhà. Bạn sẽ không bao giờ nghe thấy tiếng cậu ấy ở các vụ scandal. Cậu ấy đã vô địch thế giới, vô địch Champions League, nhưng vẫn giữ sự khiêm nhường."

Còn với Jamie Vardy, Schmeichel tiết lộ một góc khuất chuyên nghiệp đằng sau vẻ ngoài ngỗ ngược:

"Vards biết cách quản lý cơ thể mình cực kỳ tinh khôn. Cậu ấy biết khi nào cơ thể cần đạt điểm rơi phong độ. Nếu trận đấu diễn ra vào thứ Bảy, cậu ấy sẽ biết ngày thứ Tư hay thứ Năm mình nên đi bơi hoặc massage thay vì nuốt trọn giáo án tập luyện nặng. Cậu ấy lắng nghe cơ thể mình một cách tuyệt đối, và đó là lý do vì sao ở tuổi 39, cậu ấy vẫn đang thi đấu."

Bước ngoặt từ thảm kịch năm 2018

Hoa và quà tưởng niệm Vichai Srivaddhanaprabha.
Hoa và quà tưởng niệm Vichai Srivaddhanaprabha.

Tại Seagrave, bức tượng đài của cố chủ tịch Vichai Srivaddhanaprabha được đặt trang trọng trong khuôn viên. Trung tâm huấn luyện này chính là dự án tâm huyết của ông trước khi vụ tai nạn máy bay xảy ra vào đêm ngày 27 tháng 10 năm 2018 ngay bên ngoài sân King Power. Đêm đó, Kasper Schmeichel là một trong những người đầu tiên chạy về phía chiếc trực thăng gặp nạn.

"Đôi khi nhìn lại, tôi nghĩ mình đã quá liều lĩnh vì bản thân tôi cũng đã có gia đình. Nhưng lúc ấy tôi không nghĩ được nhiều. Gã bảo vệ Jay đã chạy ngay sau và chính anh ấy là người đã lôi tôi ra ngoài khi ngọn lửa bùng lên. Thật đau đớn khi không một ai có thể sống sót..."

Khoảnh khắc tưởng niệm Vichai tại Cardiff năm 2018.
Khoảnh khắc tưởng niệm Vichai tại Cardiff năm 2018.

Trong giai đoạn khó khăn đó, Schmeichel và các đồng đội đã đứng ra hỗ trợ gia đình cố chủ tịch và các nhân viên câu lạc bộ.

"Khi mọi chuyện suôn sẻ, việc tỏ ra đoàn kết là rất dễ dàng. Nhưng chỉ khi nghịch cảnh ập đến, tư cách thực sự mới được phơi bày. Trận đấu tiếp theo gặp Cardiff trên sân khách, tôi đã yêu cầu toàn bộ ban huấn luyện, nhân viên và cầu thủ phải bước ra sân để thực hiện một phút mặc niệm.

Có một bức ảnh chụp từ khán đài, chúng tôi là một khối gắn kết gồm 50 con người đứng cạnh nhau. Khi đứng đó, Demarai Gray ôm chặt lấy tôi vì biết tôi sắp gục ngã. Bức ảnh đó đại diện cho văn hóa của câu lạc bộ này."

Ý nghĩa xã hội của bóng đá và trách nhiệm với người hâm mộ

Trải qua những thăng trầm, Kasper nhìn nhận bóng đá vượt ra ngoài phạm vi của một môn thể thao giải trí. Với anh, nó mang một sức mạnh xã hội to lớn.

Sau giải nghệ anh cân nhắc nhiều vai trò mới.
Sau giải nghệ anh cân nhắc nhiều vai trò mới.

"Bóng đá có khả năng đoàn kết con người, bất kể họ đến từ đâu, hoàn cảnh thế nào hay giàu nghèo ra sao," Schmeichel chia sẻ. "Nó khơi dậy những cảm xúc mà rất ít thứ trên thế giới này có thể làm được. Bạn có thể đối đầu nhau trong cuộc sống thường nhật, nhưng hoàn toàn có thể cùng ăn mừng khi đội bóng ghi bàn."

Chính vì vậy, cựu thủ thành Đan Mạch cho rằng các cầu thủ cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với cộng đồng. Anh nhắc đến các hoạt động của các quỹ từ thiện như Foxes Foundation tại Leicester hay Celtic Foundation tại Scotland.

"Khi còn là một cầu thủ trẻ, bạn có thể chưa hiểu hết giá trị của một chữ ký hay một bức ảnh chụp chung. Người hâm mộ đã chắt bóp tiền lương để mua một chiếc áo đấu hay một tấm vé cả mùa. Chúng tôi có nghĩa vụ phải cống hiến và đền đáp lại sự ủng hộ đó bằng trách nhiệm xã hội bên ngoài sân cỏ."

Kế hoạch hậu giải nghệ và giấc mơ quản trị

Dù phần lớn sự nghiệp gắn liền với Leicester, chặng đường cuối cùng của Schmeichel tại Celtic cũng để lại nhiều dấu ấn. Anh chơi 39 trận ở mùa giải năm nay, cùng các đồng đội giành cú đúp danh hiệu quốc nội trước khi chấn thương vai buộc anh phải dừng lại.

Kasper chơi 58 trận cho Celtic.
Kasper chơi 58 trận cho Celtic.

Phía trước Schmeichel là một khoảng trống lớn lần đầu tiên xuất hiện trong đời. Lần đầu tiên sau hơn hai thập kỷ, anh bước vào một mùa hè mà không có lịch tập luyện tiền mùa giải.

"Câu trả lời thành thật nhất là tôi thực sự không biết mình sẽ làm gì tiếp theo," Kasper chia sẻ. "Tôi cảm thấy một chút sợ hãi trước khoảng trống vô định, nhưng cũng đầy tò mò trước những chương mới. Chắc chắn bóng đá vẫn sẽ là ưu tiên trong mọi kế hoạch của tôi."

Kasper không giấu tham vọng dấn thân vào công tác quản lý cấp cao. Anh tiết lộ mình vừa đăng ký tham gia khóa học "Giám đốc bóng đá" để trang bị kiến thức về vận hành câu lạc bộ.

"Tôi không loại trừ khả năng làm huấn luyện viên hoặc tham gia vào công tác bình luận truyền hình. Nhưng mục tiêu lớn hơn, giấc mơ của tôi là được điều hành, thậm chí là sở hữu một câu lạc bộ bóng đá của riêng mình. Tôi biết điều đó đòi hỏi những nguồn lực khổng lồ, nhưng đó là đích đến mà tôi hướng tới."

Cuộc sống gia đình sau khi rời sân cỏ

Trở về với cuộc sống đời thường, điều an ủi lớn nhất đối với Kasper Schmeichel là thời gian dành cho vợ và ba đứa con. Cuộc đời của một cầu thủ chuyên nghiệp buộc anh phải vắng mặt trong nhiều cột mốc quan trọng của gia đình.

Khi gia đình trở thành điều quan trọng nhất.
Khi gia đình trở thành điều quan trọng nhất.

"Tôi đã bỏ lỡ nhiều ngày sinh nhật của các con vì những chuyến thi đấu xa nhà," anh trải lòng. "Giai đoạn đầu sau ca phẫu thuật vai, tôi đã trải qua khoảng thời gian khó khăn về tinh thần. Nhưng những tuần qua, tôi được làm một công việc quen thuộc của các ông bố, tự tay lái xe đến trường đón các con mỗi buổi chiều."

Kasper coi những trải nghiệm đó là một bài học thực tế dành cho các con mình:

"Tôi muốn dạy cho các con hiểu rằng để đạt được giấc mơ, cuộc sống luôn đòi hỏi những cái giá phải trả. Bóng đá đã mang lại cho gia đình tôi những cơ hội và trải nghiệm tuyệt vời. Vì vậy, khi nhìn lại, tôi không gọi những năm tháng thi đấu xa nhà là sự hy sinh. Đó đơn giản là một hành trình mà tôi đã được sống hết mình."

Kasper Schmeichel đứng dậy, nhìn ánh nắng chiều đang đổ xuống sân tập Seagrave. Đôi vai anh có thể không còn gánh vác những trận đấu đỉnh cao, nhưng di sản và tư duy của một nhà quản lý tương lai đã bắt đầu hình thành.