Balotelli và đêm Euro 2012 rực sáng trước người Đức
BongDa.com.vnCó những cầu thủ sinh ra để chinh phục những danh hiệu, nhưng cũng có những người sinh ra để trở thành một biểu tượng của sự khó hiểu và vẻ đẹp đầy bi kịch.
Đêm Warsaw năm 2012 không chỉ là một trận bán kết bóng đá, đó là sân khấu độc diễn của một gã "ngựa chứng" đã chọn cách rực sáng nhất trước khi tự mình dập tắt ngọn lửa ấy. Hãy cùng quay ngược thời gian để sống lại khoảnh khắc Mario Balotelli khiến cả thế giới phải quỳ rạp, một thước phim điện ảnh về một thiên tài bị chính mình đánh bại.
Tiếng vang từ quá khứ và bóng đen trên thảm cỏ Warsaw
Ngày 28 tháng 6 năm 2012. Sân vận động Quốc gia Warsaw, Ba Lan, phủ một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ánh đèn cao áp rực rỡ dội xuống mặt cỏ xanh mướt, nơi mà người Đức đang tự tin về một đế chế mới, còn người Ý bước vào với tư thế của một kẻ bị hoài nghi.
Giữa đám đông 58.000 khán giả, tôi thấy Mario bước ra từ đường hầm. Khuôn mặt anh lầm lì, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời giông bão.
Không có nụ cười, không có những cái vẫy tay thân thiện. Balotelli đứng đó, cô độc giữa mười một bóng áo Thiên thanh, như một nốt nhạc lạc điệu trong một bản giao hưởng chuẩn mực.
Người ta đã nói quá nhiều về những trò quậy phá, khi anh đốt pháo trong nhà tắm, về những lần ném phi tiêu vào cầu thủ trẻ, hay chiếc áo "Why Always Me?" đầy thách thức. Nhưng đêm nay, định mệnh đã chọn anh để viết nên một chương sử khác, chương sử mà ở đó, thiên tài và sự điên rồ chỉ cách nhau một nhịp thở.
Khúc ca bi tráng của "Super Mario"
Trận đấu bắt đầu với sự áp đảo kinh người của cỗ xe tăng Đức. Ozil, Schweinsteiger và Toni Kroos đan bóng như những nghệ nhân, đẩy người Ý lùi sâu về phần sân nhà. Thế nhưng, trong bóng tối của sự phòng ngự, một con quái vật đang âm thầm chờ đợi cơ hội.
Phút thứ 20, Antonio Cassano, một "đứa trẻ hư" khác của bóng đá Ý có bóng bên cánh trái. Anh xoay sở khéo léo, vượt qua hai bóng áo trắng trước khi tung ra một quả tạt rót dầu vào lửa.
Giữa vòng vây của Mats Hummels và Holger Badstuber, Balotelli bật cao. Cái đầu của Mario chạm bóng, mạnh mẽ và dứt khoát. Buffon ở phía xa nắm chặt tay, còn Manuel Neuer chỉ biết đứng nhìn mành lưới rung lên. 1-0 cho Italy. Mario không ăn mừng quá khích, anh chỉ nhìn vào hư không như thể điều đó là tất nhiên.
Khoảnh khắc vĩnh cửu và bức tượng đồng giữa Warsaw
Nếu bàn thắng đầu tiên là một lời cảnh báo, thì bàn thắng thứ hai chính là nhát kiếm kết liễu một đế chế. Phút thứ 36, Riccardo Montolivo tung một đường chuyền dài xé toang hàng phòng ngự dâng cao của người Đức. Bóng tìm đến vị trí của Balotelli.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Mario khống chế bóng bằng một nhịp chạm tinh tế, đối mặt với Neuer, thủ môn hay nhất thế giới lúc bấy giờ.
Anh không lừa bóng, không phối hợp. Anh vung chân. Một cú nã đại bác bằng mu bàn chân phải, bóng bay với quỹ đạo của một mũi tên xuyên thấu trái tim người Đức, găm thẳng vào góc cao khung thành.
Và rồi, hình ảnh kinh điển nhất lịch sử Euro xuất hiện, Balotelli cởi phăng chiếc áo đấu, đứng sừng sững như một bức tượng đồng giữa sân cỏ. Đôi mắt anh rực lửa, cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh đèn, một biểu tượng của sức mạnh thuần túy và sự thách thức tột cùng.
Cả thế giới lặng đi. Không một nụ cười. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của một vị vua vừa chinh phục được vùng đất mới.
Những giọt nước mắt trong bóng tối
Trận đấu kết thúc với tỷ số 2-1 nghiêng về Italy sau khi Mesut Ozil gỡ lại một bàn từ chấm phạt đền ở phút bù giờ. Người Ý lọt vào chung kết, và Balotelli là người hùng dân tộc. Thế nhưng, thước phim điện ảnh này không có một kết thúc có hậu kiểu Hollywood.
Trong trận chung kết với Tây Ban Nha vài ngày sau đó, Italy thảm bại 0-4. Hình ảnh Balotelli ngồi bệt xuống sân, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt gai góc ấy là một sự tương phản đau đớn với hình ảnh "bức tượng" vài ngày trước.
Anh khóc như một đứa trẻ bị tước mất món đồ chơi yêu thích, khóc cho một vinh quang tưởng chừng đã chạm tay vào nhưng lại tuột mất trong gang tấc. Đó là lần cuối cùng thế giới thấy một Balotelli ở đỉnh cao nhất của sự nghiệp.
Khi thiên tài lạc lối trong mê cung của chính mình
Sau đêm Warsaw huyền diệu, người ta kỳ vọng Mario sẽ trở thành Quả bóng Vàng tương lai. Nhưng hỡi ôi, ngọn lửa xanh ấy rực cháy bao nhiêu thì lụi tàn nhanh bấy nhiêu. Từ Manchester City đến AC Milan, rồi Liverpool và những CLB nhỏ bé sau này, Balotelli không bao giờ tìm lại được bản ngã của mình trên sân cỏ.
Jose Mourinho từng gọi anh là "cầu thủ không thể quản lý nổi". Cesare Prandelli, người cha tinh thần tại tuyển Ý, cũng phải thốt lên sự bất lực trước cái tôi quá lớn của anh.
Mario không thua một hậu vệ nào, anh chỉ thua chính mình. Anh là nạn nhân của sự phân biệt chủng tộc cay nghiệt tại quê hương, nhưng cũng là nạn nhân của sự nổi loạn không điểm dừng trong tâm hồn.
Dư âm của trận đấu năm 2012 vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về một thế hệ cầu thủ tài hoa nhưng dang dở. Với người hâm mộ bóng đá Việt Nam, hình ảnh Mario năm ấy gắn liền với những đêm trắng thức cùng trái bóng tròn, với những cuộc tranh luận nảy lửa về việc anh là thiên tài hay kẻ điên.
Chúng ta yêu anh vì sự không hoàn hảo ấy, vì anh đã sống và đá bóng như một thước phim không có kịch bản trước.
Ngôi sao băng mang tên Mario
Mario Balotelli giống như một ngôi sao băng, xé toang bầu trời đêm bằng một vệt sáng chói lòa rồi biến mất vào hư không của sự quên lãng. Trận đấu với Đức năm 2012 sẽ mãi là "kiệt tác" duy nhất trong sự nghiệp đầy rẫy những bản nháp dang dở của anh.
Giờ đây, khi nhìn lại những thước phim cũ, người ta không còn trách móc sự ngông cuồng của anh nữa.
Chúng ta chỉ thấy tiếc nuối cho một vẻ đẹp thuần khiết đã bị hủy hoại bởi sự cô độc. Mario Balotelli, thiên tài bị chính mình đánh bại, vẫn đứng đó trong ký ức của chúng ta, lầm lì và rực rỡ, như một lời nhắc nhở rằng, trong bóng đá cũng như trong cuộc đời, vinh quang chỉ là nhất thời, nhưng những khoảnh khắc chạm đến trái tim sẽ còn mãi với thời gian.
Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Hoàng tử Marco Reus và đôi chân pha lê bị định mệnh khước từ



