Thủ lĩnh không cần ghi bàn và chương sử bất tử của Ronaldo …

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Thủ lĩnh không cần ghi bàn và chương sử bất tử của Ronaldo tại Paris

BongDa.com.vnĐêm Paris ngày 10 tháng 7 năm 2016 không được viết nên bằng những vũ điệu rực rỡ, mà bằng những giọt nước mắt và một ý chí kiên cường đến tàn nhẫn.

Nơi nước mắt khởi nguồn định mệnh.
Nơi nước mắt khởi nguồn định mệnh.

Khúc dạo đầu dưới ánh sáng kinh đô và hai số phận đối lập

Để hiểu được sức nặng của đêm Paris huyền diệu ấy, ta cần tua ngược lại cuộn băng ký ức về thời điểm trước khi bóng lăn. Nước Pháp năm 2016 là một quốc gia đang tìm cách chữa lành những vết thương. Sau những biến cố xã hội, bóng đá trở thành liều thuốc giảm đau, thành niềm hy vọng duy nhất để hàn gắn một dân tộc.

Đội tuyển Pháp của Didier Deschamps không chỉ đá bóng, họ gánh trên vai sứ mệnh mang lại nụ cười cho nền cộng hòa. Với lợi thế sân nhà và một dàn hảo thủ đang ở độ chín như Antoine Griezmann, Paul Pogba hay Dimitri Payet, "Gà trống Gaulois" bước vào trận chung kết với tâm thế của kẻ bề trên, của những người được lịch sử chọn để đăng quang.

Một đêm Paris mở ra số phận đối lập.
Một đêm Paris mở ra số phận đối lập.

Ngược lại, Bồ Đào Nha đến Paris như một kẻ lữ hành khắc khổ và đầy vết xước. Họ lê lết qua vòng bảng với ba trận hòa, bị chỉ trích tơi tả vì lối chơi thực dụng. "Brazil của châu Âu" ngày nào với lối đá hoa mỹ đã lùi vào dĩ vãng, thay vào đó là một tập thể lầm lì, gai góc dưới bàn tay của Fernando Santos. Không ai tin Bồ Đào Nha sẽ vô địch, ngoại trừ chính họ.

Paris vào đêm chung kết lộng gió và rực rỡ ánh đèn. Stade de France như một chảo lửa khổng lồ, nơi hơn 80.000 khán giả tạo nên một đại dương âm thanh hỗn loạn. Tiếng hát La Marseillaise vang lên hào hùng, lấn át hoàn toàn những tiếng hô yếu ớt từ nhóm cổ động viên áo đỏ thắm.

Nhưng trong đường hầm, Cristiano Ronaldo đứng đó, ánh mắt rực lửa. Ở tuổi 31, sau bao vinh quang cá nhân, anh hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng để xóa đi vết sẹo EURO 2004, nơi anh từng khóc như một đứa trẻ ngay trên sân nhà Lisbon.

Cánh bướm đêm và bi kịch của người đội trưởng

Nước mắt người đội trưởng.
Nước mắt người đội trưởng.

Trận đấu bắt đầu với sự hưng phấn tột độ của người Pháp. Họ lao lên như muốn "ăn tươi nuốt sống" đối thủ ngay từ những phút đầu tiên. Nhưng rồi, bi kịch ập đến theo kịch bản nghiệt ngã nhất.

Phút thứ 8, Dimitri Payet, cầu thủ hào hoa bậc nhất của Pháp có pha vào bóng quyết liệt với Ronaldo. Một cú va chạm mạnh vào đầu gối. Ronaldo ngã xuống. Anh ôm chân, khuôn mặt nhăn nhúm vì đau đớn. Cả sân vận động ồ lên. Nhưng Ronaldo không bỏ cuộc. Anh đứng dậy, chạy tập tễnh, cố gắng ép cái đầu gối bị tổn thương phải nghe lời lý trí.

Nhưng cơ thể con người có giới hạn của nó. Phút 17, anh lại ngã xuống, nước mắt bắt đầu rơi. Các bác sĩ quấn băng trắng toát vào chân anh, như cố gắng cứu vãn một bức tượng đài đang sụp đổ.

Một trận chung kết bắt đầu bằng nước mắt.
Một trận chung kết bắt đầu bằng nước mắt.

Đến phút 25, mọi nỗ lực chấm dứt. Ronaldo ngồi bệt xuống thảm cỏ, bất lực tháo chiếc băng đội trưởng trong sự tuyệt vọng cùng cực để trao lại cho Nani.

Đó là một trong những hình ảnh ám ảnh nhất lịch sử EURO. Giữa ánh đèn chói lòa của Stade de France, một chú bướm đêm lạc lõng đã bay đến, đậu nhẹ nhàng lên gương mặt đẫm lệ của Ronaldo. Khoảnh khắc ấy tĩnh lặng và đậm chất thơ ca, như thể thiên nhiên đang muốn an ủi nỗi đau của một vị vua không ngai. Chú bướm ấy là điềm báo gì? Là sự kết thúc của một giấc mơ, hay là sự khởi đầu của một phép màu?

Khi chiếc cáng đưa Ronaldo rời sân, không gian như bị hút cạn không khí. Người Pháp bàng hoàng vì đối thủ lớn nhất đã gục ngã quá sớm. Người Bồ Đào Nha chết lặng. Họ mất đi thanh gươm sắc bén nhất khi trận chiến mới chỉ bắt đầu. Ronaldo biến mất vào đường hầm tối tăm, để lại sau lưng một khoảng trống mênh mông về tinh thần.

Bức tường thép và 90 phút chịu đựng tận cùng

Mất Ronaldo, Bồ Đào Nha buộc phải chuyển sang "chế độ sinh tồn". HLV Fernando Santos, với gương mặt khắc khổ, đã chỉ đạo các học trò lùi sâu, dựng nên một "chiếc xe bus" hai tầng trước khung thành. Và đó là lúc những người hùng thầm lặng bước ra ánh sáng.

Pepe và bức tường được dựng bằng ý chí.
Pepe và bức tường được dựng bằng ý chí.

Đêm đó, Pepe không còn là gã đồ tể nóng nảy thường thấy. Anh hóa thân thành một hòn đá tảng, chỉ huy hàng phòng ngự bằng sự tỉnh táo và lì lợm đến đáng sợ. Mỗi pha cắt bóng, mỗi cú đánh đầu giải nguy của Pepe đều chứa đựng sự quyết tâm như muốn nói rằng "Chúng tôi sẽ không chết ở đây!".

Nhưng người hùng thực sự của 90 phút chính thức là Rui Patricio. Thủ thành của Sporting Lisbon đã có một đêm diễn xuất thần, làm nản lòng những chân sút thượng hạng bên phía Pháp.

Phút 10, anh bay người cản phá cú đánh đầu hiểm hóc của Griezmann. Phút 34, anh từ chối cú sút sấm sét của Moussa Sissoko, người chơi hay nhất bên phía Pháp trận này. Sissoko như một cỗ xe tăng càn quét tuyến giữa, dũng mãnh và không thể ngăn cản, nhưng cứ đến bước cuối cùng lại vấp phải đôi găng tay nhựa của Patricio.

Sự lo lắng của tuyển Pháp trên băng ghế dự bị.
Sự lo lắng của tuyển Pháp trên băng ghế dự bị.

Người Pháp càng đá càng sốt ruột. Họ kiểm soát bóng vượt trội, họ ép sân toàn diện, nhưng họ thiếu đi sự lạnh lùng cần thiết. Antoine Griezmann, Vua phá lưới của giải, bỗng trở nên vô duyên lạ thường.

Phút 66, từ quả tạt bóng như đặt của Coman, Griezmann bật cao đánh đầu khi khung thành đã mở toang. Nhưng bóng đi vọt xà trong gang tấc. Hàng triệu người Pháp ôm đầu. Họ bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của một thế lực vô hình đang che chở cho khung thành Bồ Đào Nha.

Đỉnh điểm của sự kịch tính đến ở phút 90+2. Andre-Pierre Gignac, tiền đạo vào sân thay người, có pha xử lý đẳng cấp trong vòng cấm loại bỏ Pepe. Anh sút bóng qua tầm với của Patricio. Cả nước Pháp đã đứng dậy chuẩn bị ăn mừng. Nhưng... CỐP! Trái bóng đập trúng cột dọc nảy ra. Âm thanh khô khốc ấy vang lên như một tiếng thở dài của định mệnh, dập tắt tia hy vọng cuối cùng của người Pháp ngay trước ngưỡng cửa thiên đường.

Thần may mắn đã mỉm cười với Bồ Đào Nha, hay nói đúng hơn, định mệnh đã từ chối trao cúp cho người Pháp trong 90 phút.

Lời tự sự của định mệnh và phát súng từ bóng tối

Hiệp phụ bắt đầu, và lúc này một kịch bản kỳ lạ diễn ra bên ngoài đường pitch. Cristiano Ronaldo trở lại. Với cái chân băng bó trắng toát, anh đi khập khiễng ra sát đường biên dọc. Anh không ngồi yên trên ghế dự bị. Anh đứng bên cạnh Fernando Santos, hò hét, chỉ tay, thúc giục đồng đội.

Khi Ronaldo hóa người truyền lửa.
Khi Ronaldo hóa người truyền lửa.

Hình ảnh Ronaldo nắm vai, đẩy Santos sang một bên để chỉ đạo đã trở thành biểu tượng của sự khát khao. Anh không thể đá, nhưng anh truyền ngọn lửa cuồng nộ của mình vào từng bước chạy của đồng đội. Các cầu thủ Bồ Đào Nha như được tiếp thêm doping tinh thần. Họ chạy không biết mệt, lăn xả như những chiến binh Spartan cuối cùng.

Phút 108, Raphael Guerreiro tung cú sút phạt hàng rào tuyệt đẹp. Bóng vượt qua Lloris nhưng lại tìm đến... xà ngang. Lần thứ hai trong trận đấu khung gỗ rung lên. Sự căng thẳng được đẩy lên tột độ. Cảm giác bàn thắng có thể đến bất cứ lúc nào, từ bất cứ ai.

Và rồi, người được chọn đã xuất hiện. Không phải Nani, không phải Quaresma, mà là Eder, "chú vịt con xấu xí" của bóng đá Bồ Đào Nha. Eder vào sân từ ghế dự bị trong sự hoài nghi của tất cả. Một tiền đạo không quá nổi bật, thi đấu mờ nhạt tại CLB, và thường xuyên bị chính CĐV nhà la ó. Nhưng trước khi anh vào sân, Ronaldo đã ôm lấy anh và dành cho người đàn em những lời động viên quý giá nhất. Một sự trao gửi niềm tin tuyệt đối vào thời khắc sinh tử.

Đêm Paris khắc tên Eder vào lịch sử.
Đêm Paris khắc tên Eder vào lịch sử.

Phút 109. Eder nhận bóng ở trung lộ. Anh tì đè Laurent Koscielny, lầm lũi đi bóng vào trung tâm. Không ai nghĩ anh sẽ sút. Nhưng Eder đã vung chân phải. Một cú sút chìm, căng như kẻ chỉ từ khoảng cách 25 mét. Bóng đi xuyên qua rừng chân, găm thẳng vào góc chết khung thành Hugo Lloris.

VÀOOOOO!

Tiếng gầm của Eder vang vọng khắp Paris. Anh chạy như một đứa trẻ, cởi phăng chiếc áo đấu, gào thét giải tỏa bao nhiêu ẩn ức. Bên ngoài đường biên, Ronaldo òa khóc, ôm chầm lấy Santos. Bàn thắng ấy không đẹp như một bức tranh nghệ thuật, nhưng nó là kiệt tác của lòng quả cảm. Nó là phần thưởng cho những kẻ đã dám chịu đựng nỗi đau để chờ đợi thời cơ.

Nước mắt hóa thành kim cương

Eder và khoảnh khắc định mệnh.
Eder và khoảnh khắc định mệnh.

Những phút cuối cùng của hiệp phụ là những giây phút dài nhất cuộc đời người Bồ Đào Nha. Ronaldo đi khập khiễng dọc đường biên, xem đồng hồ liên tục, thậm chí còn nhắc nhở trọng tài thổi còi. Anh sống trong nỗi sợ hãi và hy vọng đan xen.

Và khi tiếng còi mãn cuộc của trọng tài Mark Clattenburg vang lên, cả Stade de France vỡ òa theo hai thái cực. Những cầu thủ Pháp đổ gục xuống sân, nước mắt lăn dài trên má Griezmann, Pogba. Họ đã ở rất gần thiên đường, nhưng lại ngã ngay trước cổng.

Còn Bồ Đào Nha, họ đã làm được điều không tưởng. Ronaldo được các đồng đội công kênh. Lần này, anh khóc nức nở, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc. 12 năm trước, anh khóc vì mất tất cả. 12 năm sau, anh khóc vì có tất cả. Hình ảnh anh nâng cao chiếc cúp bạc Henri Delaunay với cái chân băng bó trắng toát đã trở thành biểu tượng của sự bất tử.

Một đêm Paris và phép thử của số phận.
Một đêm Paris và phép thử của số phận.

Bồ Đào Nha vô địch EURO 2016 với chỉ vỏn vẹn 1 chiến thắng trong 90 phút suốt cả giải đấu. Một nhà vô địch kỳ lạ, xù xì và gai góc. Nhưng bóng đá là vậy. Lịch sử không chỉ dành chỗ cho những kẻ lãng mạn, nó còn dành một chương trang trọng cho những kẻ biết vượt qua nghịch cảnh.

Khi ánh đèn sân Stade de France tắt dần, người ta vẫn nhớ mãi hình ảnh chú bướm đêm đậu trên gương mặt Ronaldo. Phải chăng, đó là sứ giả của định mệnh, đến để báo hiệu rằng nỗi đau hôm nay chính là tiền đề cho vinh quang ngày mai? Đêm Paris 2016 mãi mãi là đêm của Bồ Đào Nha, đêm mà họ chứng minh rằng, đôi khi, để trở thành nhà vô địch, bạn không cần là người giỏi nhất, bạn chỉ cần là người kiên cường nhất.

Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.

Sir Alex và 3 phút định mệnh tại chung kết 1999

Diego Maradona giữa biển lệ World Cup 1990