Tottenham đứng trước bờ vực thẳm sau thất bại tại Stamford Bridge
BongDa.com.vnTottenham Hotspur nhận thất bại trước Chelsea, qua đó đứng trước kịch bản tồi tệ ở vòng đấu cuối cùng.
Trận thua 1-2 trước Chelsea tại Stamford Bridge không chỉ là một thất bại về mặt tỷ số, mà còn đẩy Tottenham Hotspur vào một trong những kịch bản ngặt nghèo nhất lịch sử câu lạc bộ.
Giữa tâm điểm của những tranh cãi về công nghệ VAR và sự bất ổn kéo dài suốt mùa giải, đoàn quân của Roberto De Zerbi giờ đây phải đối mặt với một "trận chung kết" sinh tử ở vòng đấu cuối cùng để tránh kịch bản xuống hạng lần đầu tiên kể từ năm 1977.
1 - Khoảnh khắc nghiệt ngã và sai số của VAR
Trong bóng đá, ranh giới giữa người hùng và tội đồ đôi khi chỉ được tính bằng giây. Tại Stamford Bridge, định mệnh của Tottenham có lẽ đã thay đổi nếu quả phạt góc của Mathys Tel được thực hiện chậm hơn chỉ một nhịp.
Khi tỷ số đang là 2-1 nghiêng về Chelsea, hậu vệ Marc Cucurella đã có hành động kéo ngã Micky van de Ven một cách lộ liễu trong vòng cấm. Tuy nhiên, sau khi kiểm tra VAR, trọng tài Stuart Attwell chỉ có thể rút thẻ vàng cho Cucurella mà không thể cho Spurs hưởng phạt đền.
Lý do nằm ở một quy định kỹ thuật khắc nghiệt: hành vi phạm lỗi xảy ra chỉ một giây trước khi bóng thực sự được đưa vào cuộc.
Theo luật, nếu bóng chưa trong cuộc, trọng tài không thể thổi phạt đền mà chỉ có thể đưa ra án phạt thẻ cá nhân.
Cựu tiền đạo Daniel Sturridge chia sẻ trên Sky Sports: "Chênh lệch chỉ một giây và đó chắc chắn là một quả phạt đền. Cucurella đã quá may mắn". Đối với Spurs, đây là một nhát dao đâm vào hy vọng giành điểm, khiến họ phải rời Tây London trong sự uất ức tột cùng.
2 - Sự bất ổn có hệ thống tại Tottenham
Thất bại này không phải là một tai nạn đơn lẻ, mà là hệ quả của một mùa giải đầy rẫy sự bất ổn và quản lý yếu kém. Dưới thời Roberto De Zerbi, Tottenham đã phải nhận thất bại thứ 17 trong mùa giải này tại Ngoại hạng Anh. Cần nhớ rằng, ở mùa giải trước, dù giành chức vô địch Europa League, họ cũng đã thua tới 22 trận.
Rõ ràng, bóng ma xuống hạng không chỉ mới xuất hiện mà đã đeo bám Spurs từ lâu. Đội bóng này dường như đã mất đi bản sắc và sự khao khát cần thiết.
Ngay cả khi đối đầu với một Chelsea vừa bị vắt kiệt sức sau trận chung kết FA Cup với Man City, Spurs vẫn nhập cuộc một cách hời hợt và thiếu sức sống.
Chỉ đến khi bị dẫn trước hai bàn sau các pha lập công của Enzo Fernandez và Andrey Santos, họ mới bắt đầu bừng tỉnh, nhưng bàn gỡ của Richarlison là không đủ để lật ngược thế cờ.
3 - "Trận chung kết" vì niềm tự hào và lịch sử
Phát biểu sau trận đấu, HLV Roberto De Zerbi nhấn mạnh tầm quan trọng của trận gặp Everton sắp tới: "Đây là trận đấu quan trọng hơn cả một danh hiệu. Mùa giải trước kết thúc với một chiếc cúp, nhưng trận đấu này quyết định niềm tự hào và lịch sử của câu lạc bộ. Chúng tôi phải trụ lại Ngoại hạng Anh để có thể đi nghỉ hè với tư thế ngẩng cao đầu".
Hiện tại, Tottenham đang đứng vị trí thứ 17, hơn nhóm xuống hạng (West Ham) 2 điểm. Về lý thuyết, Spurs vẫn đang nắm quyền tự quyết.
Với hiệu số bàn thắng bại tốt hơn West Ham, một trận hòa trước Everton tại sân nhà là đủ để họ trụ hạng thành công.
Tuy nhiên, nếu Spurs thất bại và West Ham giành chiến thắng trước Leeds United, bi kịch sẽ chính thức xảy ra. Áp lực tâm lý tại Tottenham Hotspur Stadium chắc chắn sẽ cực kỳ khủng khiếp, nơi mà các cầu thủ phải chiến đấu vì chính tương lai của mình.
4 - Hai đội bóng thành London trái ngược
Kịch bản tồi tệ nhất đối với người hâm mộ Tottenham không chỉ dừng lại ở việc xuống hạng. Trong khi Spurs đang ngấp nghé bên bờ vực thẳm, thì đối thủ không đội trời chung của họ là Arsenal đăng quang ngôi vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi.
Kể từ lần cuối lên ngôi vô địch quốc gia năm 1961, Spurs luôn sống trong cái bóng của người hàng xóm Bắc London. Việc phải xuống chơi ở Championship ngay trong năm mà Arsenal lên ngôi vương sẽ là một kịch bản tồi tệ.
Đó sẽ là một mùa giải "ác mộng" nhất trong lịch sử câu lạc bộ. Quyền tự quyết vẫn nằm trong tay De Zerbi và các học trò, nhưng với phong độ tồi tệ hiện tại, trận đấu Everton tới hứa hẹn sẽ là một ngày dài đầy rẫy những âu lo và căng thẳng đối với tất cả những ai yêu mến màu áo trắng thành London.




