Ronaldo và ngày thanh xuân gõ cửa Old Trafford lần thứ hai

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Ronaldo và ngày thanh xuân gõ cửa Old Trafford lần thứ hai

BongDa.com.vnMười hai năm dài đằng đẵng như một cái chớp mắt của lịch sử, nhưng lại là cả một thời thanh xuân của những người yêu sắc đỏ thành Manchester.

Một chương đẹp khắc sâu vào lịch sử.
Một chương đẹp khắc sâu vào lịch sử.

Ngày 11 tháng 9 năm 2021, "Nhà hát của những giấc mơ" không chỉ mở cửa đón một cầu thủ, mà là đón về một biểu tượng, một linh hồn thất lạc đã lâu. Trong ánh nắng vàng vọt của buổi chiều thu nước Anh, hàng vạn trái tim đã cùng đập một nhịp khi bóng hình số 7 huyền thoại bước ra từ đường hầm, mang theo lời hồi đáp ngọt ngào nhất cho định mệnh: "Thanh xuân đã thực sự trở về".

Khúc dạo đầu của một huyền thoại hồi hương

Có những ngày mà bóng đá không chỉ là một trò chơi 90 phút, nó là một buổi lễ phục sinh của cảm xúc, đứng giữa dòng người cuồn cuộn đổ về phía Old Trafford, nơi không khí đặc quánh sự phấn khích đến nghẹt thở. Mùi cỏ mới cắt quyện với mùi hy vọng, và trên mọi nẻo đường dẫn đến sân vận động, những chiếc áo số 7 đỏ chói lọi phủ kín tầm mắt.

Khi số 7 trở về giữa biển người.
Khi số 7 trở về giữa biển người.

Tiếng hát "Viva Ronaldo" vang lên từ các quán pub ven đường, lan tỏa vào không gian như một bản thánh ca. Người ta thấy những ông bố dắt tay con trai, những mái đầu bạc phơ đứng lặng yên trước tượng đài "United Trinity", mắt rơm rớm khi nhìn vào tấm băng rôn khổng lồ: "Welcome Home, Cristiano".

Không có sự thù địch, không có những toan tính về điểm số, buổi chiều hôm ấy, Old Trafford giống như một ngôi nhà cổ đang chuẩn bị thắp lại ngọn lửa sưởi ấm sau mười hai năm mùa đông giá rét.

Khi chiếc xe bus chở đội tiến vào sân, đám đông bùng nổ như một núi lửa phun trào. Giữa cửa kính mờ ảo, bóng dáng ấy hiện ra, vẫn mái tóc chải chuốt, ánh mắt sắc lẹm và phong thái của một vị vua. Cristiano Ronaldo đã trở lại, không phải như một kẻ viễn chinh tìm nơi trú ẩn, mà như một người con ưu tú nhất trở về để kế thừa di sản của chính mình.

Bước chân đầu tiên và sự ngưng đọng của thời gian

Trận đấu với Newcastle United bắt đầu trong một bầu không khí kỳ lạ. Mỗi khi Ronaldo chạm bóng, cả khán đài Stretford End lại gầm vang như thể có một luồng điện chạy qua hàng vạn con người.

Khoảnh khắc khiến triệu con tim lặng im.
Khoảnh khắc khiến triệu con tim lặng im.

36 tuổi, Ronaldo không còn là "cậu bé" chạy cánh màu mè của năm 2003, nhưng cái cách anh chiếm lĩnh không gian, cái cách anh điều khiển nhịp thở của trận đấu vẫn mang đậm phong thái đế vương.

Newcastle, trong vai kẻ phá bĩnh, đã chơi một thứ bóng đá thực dụng và lỳ lợm. Họ lùi sâu, bịt kín mọi ngả đường vào khung thành của Woodman. Thời gian trôi đi, sự háo hức ban đầu dần chuyển thành một sự căng thẳng vô hình.

Người ta bắt đầu tự hỏi rằng liệu kịch bản hoàn hảo này có bị vấy bẩn bởi một kết quả hòa tẻ nhạt? Ronaldo chạy, Ronaldo ra dấu, Ronaldo sút... bóng vẫn chưa vào lưới. Nhưng trong ánh mắt của số 7, không có vẻ gì là vội vã. Anh đang chờ đợi, như một thợ săn lão luyện chờ đợi khoảnh khắc con mồi sơ hở nhất.

Cú nổ ở phút bù giờ và lời khẳng định của số phận

Trái tim tìm lại nhịp đập năm xưa.
Trái tim tìm lại nhịp đập năm xưa.

Phút 45+2, khi hiệp một chỉ còn tính bằng giây, "định mệnh" đã lên tiếng. Mason Greenwood tung cú sút đầy uy lực từ ngoài vòng cấm, thủ môn Woodman không thể bắt dính bóng. Và rồi, nhanh như một tia chớp, một bóng đỏ lao vào.

Đó là anh! Vẫn là khả năng đánh hơi bàn thắng thiên bẩm, vẫn là cái bản năng sát thủ không hề mai một theo năm tháng. Ronaldo đệm bóng cận thành đơn giản, nhưng Old Trafford thì nổ tung trong một cơn địa chấn của niềm vui sướng.

Cả sân vận động rung chuyển theo tiếng "Siuuuu" vang dội, xóa tan mọi nghi ngờ, mọi khoảng cách thời gian. Ronaldo chạy về phía góc sân, đôi tay dang rộng như muốn ôm trọn lấy cả "Nhà hát" vào lòng. Bàn thắng ấy không chỉ mở tỷ số, nó là lời tuyên cáo với cả thế giới rằng: "Tôi chưa bao giờ rời xa nơi này".

Cuộc rượt đuổi và bước chạy của thanh xuân

Giai điệu chiến thắng lan khắp khán đài đỏ.
Giai điệu chiến thắng lan khắp khán đài đỏ.

Hiệp hai bắt đầu với một gáo nước lạnh khi Javier Manquillo gỡ hòa cho Newcastle ở phút 56. Sự tĩnh lặng bao trùm trong chốc lát. Nhưng đó cũng là lúc bộ phim bước vào chương cao trào nhất. Phút 62, Luke Shaw thực hiện một pha dốc bóng tốc độ từ giữa sân rồi tỉa một đường chuyền sắc lẹm vào khoảng trống.

Cristiano Ronaldo bắt đầu sải bước. Ở tuổi 36, anh vẫn tạo ra một cú bứt tốc khiến những đàn em kém mình cả chục tuổi phải hít khói. Anh khống chế bóng bằng chân trái, rồi dứt điểm quyết đoán bằng chân trái đưa bóng đi xuyên qua hai chân thủ môn đối phương.

2-1! Old Trafford lại một lần nữa rơi vào trạng thái điên rồ. Hình ảnh Ronaldo ăn mừng, gương mặt rạng rỡ như một đứa trẻ lần đầu ghi bàn, đã chạm đến tận cùng cảm xúc của những người chứng kiến. Đó không chỉ là bàn thắng, đó là minh chứng cho sự khổ luyện, cho ý chí sắt đá và cho một tình yêu vĩnh cửu với màu áo đỏ. Thanh xuân không mất đi, nó chỉ đang được Ronaldo viết tiếp bằng những nét mực vàng son.

Bản giao hưởng Bruno và cái kết viên mãn

Số 7 thách thức giới hạn thời gian.
Số 7 thách thức giới hạn thời gian.

Trận đấu khép lại như một bản giao hưởng hoàn hảo khi Bruno Fernandes tung cú sút xa "thần sầu" nâng tỷ số lên 3-1, và Jesse Lingard ấn định chiến thắng 4-1 ở những phút cuối. Nhưng tâm điểm của mọi ống kính, mọi ánh nhìn vẫn chỉ hướng về một người duy nhất là Cristiano Ronaldo.

Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Ronaldo đứng giữa sân, nhìn lên các khán đài rực lửa. Sir Alex Ferguson trên khán đài VIP mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào như người cha nhìn thấy đứa con trai yêu quý trở về và tỏa sáng rực rỡ.

Dưới sân, các đồng đội trẻ tuổi vây quanh anh như những người hâm mộ đích thực. "Nhà hát của những giấc mơ" tối hôm ấy không ngủ. Những tiếng hô vang tên Ronaldo vẫn còn âm vang mãi trong đêm đen Manchester, sưởi ấm tâm hồn của một thế hệ CĐV đã từng phải chịu đựng quá nhiều nỗi đau kể từ khi kỷ nguyên Sir Alex kết thúc.

Khi trái tim tìm về đúng nhịp

Bản nhạc đẹp nhất của Old Trafford.
Bản nhạc đẹp nhất của Old Trafford.

Sau trận đấu, Ronaldo viết trên trang cá nhân: "Sự trở lại của tôi ở Old Trafford chỉ là một lời nhắc nhở ngắn gọn về lý do tại sao sân vận động này được gọi là Nhà hát của những giấc mơ. Đối với tôi, nó luôn là một nơi kỳ diệu...". 

Đối với những người hâm mộ Man United, ngày hôm đó là một dấu mốc lịch sử. Chúng tôi không chỉ ăn mừng ba điểm, chúng tôi ăn mừng sự trở về của một giá trị cốt lõi, tinh thần chiến thắng và niềm tự hào không bao giờ khuất phục.

Hành trình thứ hai của anh tại đây không kết thúc bằng những danh hiệu lấp lánh như lần đầu, nhưng khoảnh khắc ngày 11/9 ấy sẽ mãi là một thước phim bất tử trong ký ức mỗi người.

Ronaldo không chỉ mang về những bàn thắng, anh mang về chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức của một thời thanh xuân rực rỡ nhất.

Thước phim không bao giờ tắt

Một đêm đi cùng năm tháng.
Một đêm đi cùng năm tháng.

Bóng đá có thể thay đổi, những cầu thủ đến rồi đi, nhưng có những mối lương duyên dường như đã được sắp đặt bởi những vì sao. Cristiano Ronaldo và Manchester United là một trong số đó. Đêm Old Trafford mùa thu năm 2021 ấy sẽ luôn được nhắc lại như một chương đẹp nhất, lãng mạn nhất trong cuốn biên niên sử của câu lạc bộ.

Dù thời gian có tàn nhẫn thế nào, dù sau này những cuộc chia ly có thể mang màu sắc buồn bã, thì hình ảnh "số 7" rực cháy trong ánh hoàng hôn Parken vẫn sẽ là một biểu tượng của hy vọng.

Thanh xuân đã gọi tên, và Cristiano Ronaldo đã trả lời bằng tất cả những gì tinh túy nhất của một huyền thoại. Cảm ơn anh, vì đã cho chúng tôi thêm một lần được sống lại những giấc mơ tưởng chừng đã ngủ quên.

Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.

Hồi ức Euro 2020 về giây phút Eriksen bước qua cửa tử

Leicester 2016 và thước phim cổ tích hoang đường nhất