Hồi ức Euro 2020 về giây phút Eriksen bước qua cửa tử
BongDa.com.vnMùa hè năm 2021, trái bóng Euro lăn trở lại sau một năm dài lục địa già chìm trong bóng tối đại dịch, mang theo biết bao hân hoan và sự khát khao của hàng triệu người hâm mộ.
Thế nhưng, vào buổi chiều muộn ngày 12 tháng 6 tại chảo lửa Parken, một sự cố đã vượt xa ranh giới của một trận đấu thể thao thông thường. Đó là ngày mà mọi chiến thuật, mọi toan tính đều trở nên vô nghĩa, nhường chỗ cho ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, khoảnh khắc mà Christian Eriksen gục ngã đã khiến cả thế giới nín thở, chắp tay nguyện cầu cho một phép màu.
Lễ hội rực đỏ tại Parken và bóng tối chực chờ
Sân vận động Parken tại Copenhagen hôm ấy ngập tràn trong sắc đỏ và trắng. Ánh nắng chói chang của mùa hè Bắc Âu chiếu rọi xuống thảm cỏ xanh mướt, phơi bày một bức tranh lễ hội thực sự.
Những tiếng hát vang vọng, những nụ cười rạng rỡ của CĐV Đan Mạch và Phần Lan hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng mà bóng đá thế giới đã khao khát suốt hơn một năm ròng rã vì bị ngăn cách bởi COVID-19.
Trên sân, Đan Mạch ra quân với tư cách là ứng cử viên ngựa ô của giải đấu, dưới sự dẫn dắt của "nhạc trưởng" Christian Eriksen, niềm tự hào lớn nhất, viên ngọc quý của bóng đá xứ sở Andersen.
Bước chạy của số 10 thanh thoát, uyển chuyển. Khung cảnh ấy hoàn hảo đến mức giống như cảnh mở màn của một bộ phim đầy cảm hứng. Không ai, dù là người bi quan nhất, có thể tưởng tượng được rằng chỉ vài chục phút sau, lễ hội ấy sẽ bị xé toạc bởi một lưỡi hái vô hình mang tên tử thần.
Khởi đầu giằng co và nhịp điệu quen thuộc
Tiếng còi của trọng tài Anthony Taylor vang lên, bắt đầu cho một thế trận đúng như giới chuyên môn dự đoán. Đan Mạch dồn lên ép sân, tạo ra sức ép nghẹt thở lên phần sân của đội bóng lần đầu dự vòng chung kết Euro, Phần Lan. Quả bóng liên tục được luân chuyển qua đôi chân tài hoa của Eriksen.
Khán đài hò reo sau mỗi pha dứt điểm, ánh đèn flash chớp nháy không ngừng. Nhịp đập của trận đấu dồn dập, giằng co. Eriksen, như thường lệ, vẫn là trái tim trong lối chơi của "Những chú lính chì". Mọi thứ trôi qua với tiết tấu của một trận cầu đỉnh cao quen thuộc, cho đến khi kim đồng hồ nhích dần về những phút cuối của hiệp một.
Phút 42 định mệnh
Bước ngoặt không đến từ một pha vào bóng ác ý. Không có một cú va chạm nảy lửa nào. Nó đến từ một quả ném biên tưởng chừng vô hại ở phút 42 bên hành lang cánh trái của Đan Mạch.
Eriksen chạy lững thững ra nhận bóng. Quả bóng đập vào đầu gối anh, bật ra. Nhưng đôi chân của số 10 không bước tiếp. Nó khụy xuống. Eriksen đổ gục về phía trước, úp mặt xuống thảm cỏ Parken một cách phi tự nhiên.
Chỉ mất đúng 2 giây để trọng tài Anthony Taylor nhận ra sự bất thường tột độ. Ông thổi còi vẫy tay điên cuồng gọi đội ngũ y tế. Màn hình tivi lúc này quay cận cảnh, và rồi thế giới bóng đá như chạm mặt với sự kinh hoàng.
Đôi mắt Eriksen trợn ngược, vô hồn. Khán đài Parken từ chỗ ồn ào như sấm sét bỗng chốc rơi vào một khoảng không câm lặng đến rợn người. Tiếng hò reo tắt lịm, thay vào đó là những tiếng nấc nghẹn, những bàn tay ôm lấy khuôn mặt đầy hoảng loạn.
Đó không phải là một chấn thương cơ bắp. Đó là ranh giới sinh tử đang hiện hình ngay giữa sóng truyền hình trực tiếp, trước hàng tỷ đôi mắt trên toàn cầu.
Những giây phút nghẹt thở
Giữa sự hoảng loạn tột độ, khi cái chết lơ lửng trên mặt cỏ, bản lĩnh của những người đàn ông đã lên tiếng. Đội trưởng Simon Kjaer lao đến như một mũi tên. Anh mở miệng Eriksen để đảm bảo đồng đội không nuốt lưỡi, thực hiện những nhịp ép tim đầu tiên trước khi các bác sĩ kịp có mặt.
Khi các nhân viên y tế bắt đầu dồn lực ép lồng ngực Eriksen và chuẩn bị máy khử rung tim, Kjaer một lần nữa đứng lên. Anh kêu gọi các đồng đội Đan Mạch đứng thành một vòng tròn bao quanh Eriksen, quay lưng lại với người đồng đội đang nằm trên lằn ranh sinh tử.
Họ tạo thành một "Bức tường người", hình ảnh có lẽ là biểu tượng vĩ đại nhất, bi tráng nhất của lịch sử bóng đá hiện đại. Những người đàn ông to lớn như Thomas Delaney, Yussuf Poulsen, Kasper Schmeichel... đứng đó, khoác vai nhau.
Nước mắt họ tuôn rơi ướt đẫm gò má, có người nhắm nghiền mắt, có người ngửa mặt lên trời cầu nguyện. Họ đứng đó để bảo vệ sự tôn nghiêm của Eriksen khỏi những ống kính máy quay tàn nhẫn, bảo vệ người anh em của mình trong khoảnh khắc yếu đuối nhất.
Ở góc sân, người bạn đời của Eriksen, Sabrina Kvist Jensen, chạy xuống rìa đường biên trong sự suy sụp tột độ. Kjaer và Schmeichel đã bước tới, ôm lấy cô, thì thầm những lời an ủi dù chính bản thân họ cũng đang vỡ vụn từ bên trong.
Khán đài Parken lúc bấy giờ chỉ còn lại những giọt nước mắt, những cái ôm nương tựa vào nhau của cả cổ động viên Đan Mạch lẫn Phần Lan. Khoảng thời gian 15 phút sơ cứu ấy kéo dài như một thế kỷ. Cả thế giới nín thở.
Khi tiếng hô vang dội xóa nhòa ranh giới thắng thua
"Anh ấy đã tỉnh". Chín phút sau khi rời sân trên chiếc cáng được che kín bằng những lá quốc kỳ, bức ảnh Eriksen giơ tay ôm trán với đôi mắt mở trên mạng xã hội đã cứu vớt linh hồn của hàng triệu người yêu bóng đá. Trái tim của số 10 đã đập trở lại.
Sự thở phào nhẹ nhõm vỡ òa trên khắp các ngóc ngách của địa cầu. Tại sân Parken, một khoảnh khắc kỳ diệu khác đã được sinh ra. Các CĐV Phần Lan đồng thanh hô vang: "Christian!". Và đáp lại từ phần khán đài đối diện, CĐV Đan Mạch gầm lên: "Eriksen!". Không còn khái niệm đội nhà, đội khách, không còn sự thù địch của một giải đấu. Chỉ còn lại tình yêu thương và sự tôn vinh sự sống.
Trận đấu sau đó được tiếp tục vào buổi tối theo nguyện vọng của Eriksen từ bệnh viện. Phần Lan giành chiến thắng 1-0 với bàn thắng duy nhất của Joel Pohjanpalo. Nhưng tỷ số ấy có lẽ là thứ ít được nhớ đến nhất trong lịch sử các kỳ Euro.
Huấn luyện viên Kasper Hjulmand của Đan Mạch trong buổi họp báo đã không kìm được nước mắt, giọng ông run rẩy: "Đó là một buổi tối khắc nghiệt, nó nhắc nhở chúng ta về điều quan trọng nhất trong cuộc sống: Những người thân yêu, gia đình và bạn bè".
Thước phim bất tử về sự sống
Nhìn lại đêm Copenhagen năm ấy, người ta không chỉ rùng mình vì bóng tối của tử thần đã sượt qua mặt cỏ Parken, mà còn rơi nước mắt vì ánh sáng của nhân tính đã bừng lên rực rỡ. Christian Eriksen đã trở lại, mạnh mẽ mang theo trái tim được lắp máy khử rung để tiếp tục chơi bóng đỉnh cao tại Ngoại Hạng Anh và ghi bàn trở lại cho đội tuyển quốc gia.
Nhưng 90 phút (hay đúng hơn là khoảnh khắc dừng hình vô tận) tại Euro 2020 đó sẽ vĩnh viễn là một thước phim bất tử.
Nó nhắc nhở chúng ta rằng, bên dưới những lớp áo đấu mang màu cờ sắc áo, dưới những vinh quang hay thất bại ồn ào, chúng ta đều là những con người mong manh, cần được che chở bởi một "bức tường" của tình yêu thương và sự tử tế. Đêm hôm đó, tại Parken, trái bóng đã ngừng lăn, nhưng nhịp đập của sự sống và tình người đã vang lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.


