Hành trình dài hơi của U17 Việt Nam sau vé dự World Cup
BongDa.com.vnViệc U17 Việt Nam giành quyền góp mặt tại VCK U17 World Cup 2026 là một cột mốc lịch sử đầy tự hào.
Tuy nhiên, đối với tập thể các cầu thủ trẻ U17 Việt Nam và cả nền bóng đá nước nhà, đây chỉ mới là điểm khởi đầu cho một chặng đường đầy cam go chứ không phải là đích đến cuối cùng. Để không phải đến Qatar chỉ để "dạo chơi", thầy trò HLV Cristiano Roland cần một kế hoạch hành động cụ thể và căn cơ.
Trước mắt, thước đo năng lực chuẩn xác nhất chính là trận đấu với U17 Australia – quốc gia vốn đã có 13 lần góp mặt tại sân chơi thế giới. Trận thua 1-4 trước Hàn Quốc tại vòng bảng vừa qua là lời cảnh tỉnh cần thiết, nhắc nhở chúng ta về khoảng cách trình độ giữa Việt Nam và các cường quốc bóng đá trẻ.
Dù Australia hay Hàn Quốc mới chỉ là những đội bóng "hạng trung" tại đấu trường World Cup, nhưng việc đối đầu với họ chính là cơ hội để các cầu thủ trẻ nhận diện rõ vị thế hiện tại, từ đó điều chỉnh giáo án chuẩn bị cho nửa năm tới.
Một trong những bài toán hóc búa nhất mà ban huấn luyện phải giải quyết chính là nền tảng thể lực và chiều sâu đội hình. Bài học từ U20 World Cup 2017 vẫn còn nguyên giá trị: HLV Hoàng Anh Tuấn khi đó đã phải rất chú trọng vào giáo án thể lực riêng biệt để lứa Quang Hải, Hoàng Đức có thể bắt kịp các đối thủ châu Âu, châu Phi.
Bóng đá hiện đại tại World Cup đòi hỏi sức bền và cường độ tranh chấp cực cao. Hiện tại, hành trình thi đấu dày đặc với mật độ 3-4 ngày/trận đã vắt kiệt sức lực của nhiều trụ cột, trong khi HLV Roland vẫn đang thiếu các phương án thay thế chất lượng để xoay tua. Nếu không sớm cải thiện thể trạng và mở rộng chiều sâu đội hình, U17 Việt Nam sẽ khó lòng trụ vững trước những đối thủ có thể hình và tư duy chiến thuật vượt trội.
Về tầm nhìn vĩ mô, việc duy trì sự hiện diện thường xuyên tại các kỳ World Cup trẻ là "đòn bẩy" quan trọng để đưa bóng đá Việt Nam ra thế giới. Để đạt được điều này, hệ thống giải quốc nội cần phải là bệ phóng vững chắc.
Hiện nay, số trận đấu tích lũy của một cầu thủ 15-16 tuổi vẫn còn khá khiêm tốn, chưa đạt ngưỡng 15-20 trận chính thức mỗi năm. Việc tăng cường tần suất thi đấu không chỉ giúp các em tích lũy bản lĩnh, tâm lý mà còn tạo ra sự cạnh tranh lành mạnh để HLV sàng lọc ra những nhân tố ưu tú nhất.
Sự thành công của lứa U17 hôm nay không thể tách rời vai trò của các trung tâm đào tạo trẻ và những doanh nghiệp đã kiên trì đồng hành cùng các giải đấu U15, U17, U19 trong nhiều năm qua. Chính sự ủng hộ bền bỉ ấy đã tạo nên nền tảng để các chuyên gia như ông Roland hay Yutaka Ikeuchi có nguồn lực chất lượng để tuyển chọn.
World Cup không còn là giấc mơ xa vời mà đã hiện hữu ngay trước mắt. Nhưng để không trở thành "kẻ lữ hành" lạc lõng, bóng đá Việt Nam cần sự chuẩn bị nghiêm túc, khoa học và đầu tư trọng điểm từ ngay bây giờ. Hành trình thực sự của những "chiến binh sao vàng" thế hệ 2009 chính thức bắt đầu từ ngày hôm nay.



