Chelsea đang mắc kẹt trong cái bẫy tiềm năng ảo tưởng
BongDa.com.vnĐằng sau lời khen có cánh của huấn luyện viên Calum McFarlane là một thực tế phũ phàng tại Chelsea. Sự bất ổn và những đôi chân pha lê đang biến hai chữ "tiềm năng" thành cái bẫy nguy hiểm, đe dọa trực tiếp đến tương lai câu lạc bộ.
Calum McFarlane chuẩn bị khép lại nhiệm kỳ tạm quyền ngắn ngủi của mình bằng trận derby London với Fulham, trước khi nhường lại "chiếc ghế nóng" đầy rủi ro tại Chelsea cho huấn luyện viên chính thức Liam Rosenior.
Trước giờ chia tay, vị huấn luyện viên tạm quyền này đã để lại những lời nhận xét vô cùng lạc quan về đội hình hiện tại. Ông tin rằng Stamford Bridge đang sở hữu một lứa cầu thủ có phẩm chất đạo đức tốt và tiềm năng trở thành những người xuất sắc nhất thế giới ở độ tuổi của họ.
Tuy nhiên, đằng sau bức tranh màu hồng mà Calum McFarlane vẽ ra, thực tế tại Chelsea lại đang tồn tại những gam màu xám đáng lo ngại.
Vấn đề lớn nhất của "The Blues" không nằm ở việc thiếu tài năng, mà là sự "bội thực" những tài năng chưa bao giờ lớn. Lời khẳng định về việc đội bóng sở hữu nhiều "viên ngọc thô" đẳng cấp thế giới nghe rất quen thuộc dưới triều đại của giới chủ Mỹ.
Nhưng tiềm năng mãi chỉ là một khái niệm trừu tượng nếu nó không được chuyển hóa thành điểm số và danh hiệu cụ thể. Việc Chelsea vẫn đang phải chật vật cho một suất dự Champions League, thay vì cạnh tranh sòng phẳng cho ngôi vô địch, là minh chứng rõ nhất cho thấy khoảng cách mênh mông giữa kỳ vọng và thực tế.
Sự mong manh về thể trạng của các trụ cột cũng là một cơn đau đầu kinh niên. Việc Cole Palmer mới chỉ có lần đầu tiên đá trọn vẹn 90 phút kể từ tháng 9 năm ngoái là một thống kê đáng báo động hơn là đáng mừng.
Một đội bóng lớn không thể xây dựng lối chơi và đặt cược cả mùa giải vào những đôi chân pha lê. Dù Moises Caicedo đã trở lại sau án treo giò, hay những cái tên như Robert Sanchez, Marc Cucurella và Wesley Fofana dần hồi phục, thì tiền sử chấn thương dày đặc của họ vẫn là quả bom nổ chậm đối với bất kỳ huấn luyện viên nào, kể cả người mới đến như Liam Rosenior.
Hơn nữa, sự chuyển giao băng ghế huấn luyện vào giữa mùa giải luôn đi kèm với những rủi ro cực lớn. Liam Rosenior sẽ thừa hưởng một tập thể được cho là dễ làm việc, nhưng áp lực tại Stamford Bridge chưa bao giờ là dễ chịu.
Ông sẽ phải theo dõi trận đấu với Fulham từ khán đài với tâm thế không chỉ là quan sát, mà là đối mặt với một bài toán hóc búa: làm sao để kết nối những cá nhân riêng lẻ thành một khối thống nhất ngay lập tức.
Sự hưng phấn sau màn trình diễn trước Manchester City có thể là một cú hích tinh thần, nhưng nó cũng phơi bày sự thiếu ổn định của "The Blues". Họ có thể chơi hay trước các đội bóng lớn trong thế trận cửa dưới, nhưng lại thường xuyên bế tắc trước những đối thủ chơi phòng ngự chặt chẽ.
Nếu tân huấn luyện viên Liam Rosenior không thể sớm khắc phục căn bệnh "phong độ hình sin" này, lời khen ngợi của Calum McFarlane về một thế hệ vàng tương lai sẽ chỉ càng làm tăng thêm sự thất vọng cho người hâm mộ.
Chelsea cần đẳng cấp thực tế, chứ không phải là những lời hứa hẹn về một tương lai rực rỡ nhưng mãi chưa chịu đến.
Nếu độc giả muốn tìm hiểu về lịch sử câu lạc bộ Chelsea, đừng bỏ qua bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Chelsea: Con đường từ Stamford Bridge vươn ra chinh phục châu Âu.





FA Cup