Alexandre Pato và vệt băng 24 giây làm dở dang một thiên tài
BongDa.com.vnRạng sáng ngày 14 tháng 9 năm 2011, tại thánh địa Camp Nou, Alexandre Pato tạo nên một trong những khoảnh khắc bùng nổ nhất lịch sử UEFA Champions League.
Chỉ mất đúng 24 giây kể từ tiếng còi khai cuộc, chân sút người Brazil đã nhấn ga, biến cả hàng thủ lừng danh của Barcelona thành những bức tượng đất nặn trước khi xé lưới Victor Valdes.
Vệt băng ấy giống như một cơn sao băng rực rỡ, đốt cháy bầu trời xứ Catalunya. Nhưng đáng tiếc thay, đó cũng là biểu tượng trọn vẹn nhất cho sự nghiệp của Pato, bùng nổ dữ dội, chói lọi đến nghẹt thở, nhưng rồi vụt tắt quá nhanh trong sự tiếc nuối ngơ ngác của thế giới bóng đá.
Cậu bé vàng mang dòng máu Samba bước ra ánh sáng
Mùa hè năm 2007, AC Milan khi đó vừa đăng quang Champions League tại Athens đã quyết định chi ra một khoản tiền lớn (được truyền thông Ý ước tính khoảng 22 triệu euro) để đưa Alexandre Rodrigues da Silva về San Siro khi anh mới 17 tuổi.
Chàng trai trẻ với biệt danh Pato (Chú vịt) cập bến nước Ý từ Internacional với vị thế của một thần đồng kiệt xuất. Trước đó một năm, anh từng phá kỷ lục của Pelé để trở thành cầu thủ trẻ nhất ghi bàn ở một giải đấu chính thức do FIFA tổ chức tại Club World Cup 2006.
Vì quy định độ tuổi của Serie A dành cho cầu thủ ngoài EU, Pato phải đợi đến tháng 1 năm 2008 mới có thể chính thức hít thở bầu không khí bóng đá Ý. Nhưng sự chờ đợi ấy hoàn toàn đáng giá đến từng giây.
Trận ra mắt gặp Napoli trên sân San Siro, Pato trình diễn tất cả những gì tinh túy nhất của một trung phong hiện đại pha trộn chất ma thuật Samba, khả năng tăng tốc quãng ngắn kinh hoàng, cảm giác không gian nhạy bén, sự lạnh lùng trong khâu dứt điểm và đôi chân dẻo như kẹo kéo.
Bàn thắng ấn định tỷ số 5-2 trận đấu đó không chỉ là sự chào sân, mà là lời tuyên bố, San Siro đã tìm thấy người thừa kế ngai vàng. Khi ấy, Milan sở hữu hàng công với những tên tuổi lừng lẫy như Kaka, Ronaldo Nazario và Clarence Seedorf. Nhưng chính chàng trai 18 tuổi mang áo số 7 mới là người thắp sáng niềm hy vọng về một kỷ nguyên hoàng kim tiếp theo cho Rossoneri.
24 giây tại Camp Nou và đỉnh cao rực rỡ của "Chú vịt"
Trong giai đoạn từ 2008 đến 2011, Pato là nỗi ác mộng của mọi hàng phòng ngự tại Serie A và châu Âu. Anh nhận giải thưởng Cậu bé vàng (Golden Boy) năm 2009, liên tục cán mốc hai chữ số về số bàn thắng mỗi mùa dù tuổi đời còn rất trẻ. Mùa giải 2010/11, Pato ghi 14 bàn thắng tại Serie A, góp công lớn giúp AC Milan lật đổ sự thống trị của Inter Milan để giành Scudetto với 82 điểm chung cuộc.
Hình ảnh Pato lập cú đúp vào lưới Inter trong trận derby Milano sinh tử ngày 2/4/2011 vẫn được các Milanista lưu giữ như một kỷ niệm đẹp đẽ. Anh nhanh hơn phần còn lại một nhịp tư duy, dứt điểm đa dạng từ cả hai chân cho đến những cú đánh đầu hiểm hóc.
Tuy nhiên, đỉnh cao chói lọi nhất giúp Pato khắc tên mình vào sử sách chính là vệt băng 24 giây tại Camp Nou trước Barcelona của Pep Guardiola ngày 13/9/2011 (giờ địa phương). Nhận bóng từ giữa sân, Pato không cần một động tác giả phức tạp. Anh chỉ đơn giản đẩy bóng về phía trước và nhấn ga. Javier Mascherano chới với, Sergio Busquets ngơ ngác nhìn theo, còn Eric Abidal hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.
Khoảnh khắc đó, Pato không chỉ chạy, anh đang bay. Đôi chân ấy mang theo tốc độ của một vận động viên điền kinh và sự mượt mà của một nghệ sĩ. Cú xỏ háng Victor Valdes sau đó chỉ là nét vẽ hoàn hảo cuối cùng cho một kiệt tác bóng đá. Thế giới khi ấy tin rằng Alexandre Pato chính là người sẽ bước lên ngai vàng Quả bóng Vàng.
Tín hiệu cảnh báo sau đêm kỳ diệu và sự thay đổi cơ thể
Trớ trêu thay, chỉ tám ngày sau khoảnh khắc khiến Camp Nou chết lặng, cơ thể Pato lại phát đi tín hiệu cảnh báo tàn nhẫn. Trong trận gặp Udinese tại Serie A, anh phải rời sân chỉ sau 19 phút thi đấu vì chấn thương cơ đùi trái và phải nghỉ thi đấu khoảng bốn tuần. Một lần nữa, tốc độ từng là món quà lớn nhất của Pato lại đứng cạnh nỗi ám ảnh sẽ theo anh suốt những năm tháng sau đó.
Từ năm 2010 đến 2012, Pato trải qua chuỗi chấn thương cơ đùi dồn dập. Đôi chân từng giúp anh xé gió vượt qua những hàng thủ chắc chắn nhất châu Âu bắt đầu trở nên fragile và vô cùng mỏng mảnh.
Trong khoảng thời gian ấy, cơ thể Pato cũng trải qua một sự thay đổi đáng kể. Anh cao thêm khoảng 8 cm và tăng khoảng 8 kg cơ bắp. Một số chuyên gia thời điểm đó cho rằng sự phát triển quá nhanh về mặt thể chất cũng như khối lượng cơ bắp có thể tạo ra sự mất cân bằng, khiến các dây chằng và gân chưa kịp thích nghi, từ đó làm cho các vấn đề cơ đùi trở nên nghiêm trọng hơn.
Dù sau này Pato khẳng định ban lãnh đạo và bộ phận y tế Milan luôn đứng sau hỗ trợ anh hết mình, nhưng sự trớ trêu của sinh học là có thật. Việc phải liên tục nghỉ thi đấu rồi vội vã tái xuất khiến Pato dần đánh mất thứ quý giá nhất: sự tự tin vào chính cơ thể mình. Anh bắt đầu thi đấu ngập ngừng hơn, e sợ những cú bứt tốc cự ly ngắn, thứ vốn là nguồn sống trong lối chơi của "Chú vịt".
Cú trượt dài ngoài đường ray và gánh nặng chiếc áo số 9
Mùa hè năm 2012, Pato tiếp quản chiếc áo số 9 huyền thoại mà Filippo Inzaghi để lại. Đó lẽ ra phải là cột mốc đánh dấu sự trưởng thành, nhưng nó lại trở thành giai đoạn chứng kiến sự chia tay lặng lẽ.
Khoác áo số 9 trong nửa đầu mùa giải 2012/13, Pato chỉ thi đấu 7 trận chính thức và ghi được 2 bàn thắng cho Milan (đều tại đấu trường Champions League). Đôi chân không còn nghe theo mệnh lệnh của trí óc đã buộc anh và đội bóng phải đi đến quyết định chia tay. Tháng 1 năm 2013, Pato chính thức rời San Siro để trở về Brazil khoác áo Corinthians.
Rời Milan ở tuổi 24, Pato bước vào hành trình du mục đầy biến động. Anh trở về quê nhà chơi cho Corinthians, Sao Paulo, rồi nỗ lực tìm lại ánh sáng châu Âu qua những bản hợp đồng ngắn hạn tại Chelsea hay Villarreal. Nhưng bóng hình của chàng trai từng xé lưới Barca ngày nào đã mãi mãi ở lại quá khứ.
Những chuyến phiêu lưu sau đó tại Tianjin Quanjian (Trung Quốc) hay Orlando City (Mỹ) giúp anh duy trì sự nghiệp chuyên nghiệp, nhưng nó chỉ làm sâu sắc thêm niềm tiếc nuối trong lòng người hâm mộ. Pato không thất bại vì thiếu tài năng hay thái độ vô kỷ luật; sự nghiệp của anh trượt khỏi đường ray đơn giản vì định mệnh đã không cho anh một cơ thể trọn vẹn để gánh vác thiên tài của chính mình.
Cơn sao băng vụt sáng trên bầu trời San Siro
Hơn một thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày Pato nói lời chia tay chiếc áo đỏ đen, nhưng mỗi khi nhắc đến những "thần đồng không bao giờ lớn", cái tên Alexandre Pato vẫn luôn gợi lên một nỗi hoài niệm mênh mang và xót xa nhất.
Anh đại diện cho vẻ đẹp mong mong, rực rỡ nhưng dễ vỡ của bóng đá Nam Mỹ. Sự nghiệp của Pato giống như một cuốn tiểu thuyết dở dang, nơi chương mở đầu được viết bằng những lời hoa mỹ nhất, nhưng phần còn lại lại bị gạch xóa bởi những vết sẹo chấn thương.
Dù vậy, với các Milanista, họ vẫn sẽ luôn trân trọng hình ảnh chàng trai trẻ mang áo số 7 với nụ cười rạng rỡ, người đã từng khiến cả châu Âu phải nín thở dõi theo mỗi khi đôi chân ấy bắt đầu nhấn ga. Alexandre Pato có thể đã trượt khỏi đường ray của một vĩ nhân, nhưng vệt sáng 24 giây tại Camp Nou sẽ mãi mãi là một phần bất tử trong ký ức của bóng đá thế giới.




