Michael Essien và bài ca dở dang ở Stamford Bridge
BongDa.com.vnVào những năm tháng đỉnh cao tại Stamford Bridge, Michael Essien không đơn thuần là một tiền vệ, anh là một cỗ máy năng lượng càn quét và thiêu rụi mọi chướng ngại vật trên thảm cỏ Ngoại Hạng Anh.
Thể lực vô tận, những cú tắc bóng như trời giáng cùng những cú nã đại bác sấm sét đã biến anh thành biểu tượng cho triết lý bóng đá cơ bắp của Jose Mourinho. Thế nhưng, câu chuyện về "The Bison" (Bò rừng) không chỉ có những khúc ca khải hoàn rực rỡ, mà còn chứa đựng nốt trầm xót xa khi đôi chân thép trần trụi ấy bắt đầu gục ngã trước sự tàn phá nghiệt ngã của chấn thương.
"Quái vật" Accra và vụ chuyển nhượng lịch sử
Mùa hè năm 2005, Stamford Bridge đón chào một tân binh 22 tuổi đến từ Olympique Lyonnais với mức giá kỷ lục câu lạc bộ thời điểm đó: 24,4 triệu bảng. Đó là Michael Essien, chàng trai sinh ra tại thủ đô Accra và lớn lên ở vùng Awutu Breku của Ghana.
Ngay từ những trận đấu đầu tiên tại Ngoại Hạng Anh, Essien đã tạo nên một cơn địa chấn thực sự ở khu vực trung tuyến. Với nền tảng thể lực như một vận động viên điền kinh kết hợp với tư duy chơi bóng thông minh, anh bao quát từng mét vuông cỏ từ cấm địa nhà sang cấm địa đối phương. Truyền thông và người hâm mộ đặt cho anh biệt danh "The Bison", Bò rừng, bởi mỗi khi anh tăng tốc và che chắn bóng, không một hậu vệ hay tiền vệ nào tại Anh đủ sức cản phá.
Sự xuất hiện của Essien mang lại một luồng sinh khí vô cùng mãnh liệt cho khu vực trung tuyến của Chelsea bên cạnh Claude Makelele và Frank Lampard. Sự càn quét không biết mệt mỏi của Essien chính là tấm lá chắn giải phóng tối đa sự sáng tạo cho Lampard bùng nổ. Cú sút xa siêu phẩm từ khoảng cách hơn 30 mét xé lưới Arsenal năm 2006 hay cú volley chân trái tuyệt đẹp xé lưới Barcelona tại lượt về bán kết Champions League năm 2009 mãi mãi khắc ghi tên anh vào ngôi đền của những huyền thoại Chelsea.
Biến cố Libya và phát súng đầu tiên nhắm vào gối phải
Trong bóng đá, những cầu thủ thi đấu với cường độ cao và công suất vượt giới hạn thường phải đối mặt với những rủi ro rất lớn. Essien chơi bóng bằng thứ năng lượng nguyên bản, không ngại va chạm và chưa bao giờ biết giữ chân.
Tháng 9/2008, trong trận đấu thuộc vòng loại World Cup giữa Ghana và Libya, Essien đổ gục xuống sân với một chấn thương nghiêm trọng ở dây chằng chéo trước (ACL) gối phải. Anh phải ngừng hoạt động suốt nhiều tháng liền để phục hồi sau ca phẫu thuật.
Dù rất nỗ lực trở lại thi đấu ở nửa sau mùa giải 2008/09 và tiếp tục tỏa sáng với bàn thắng để đời vào lưới Barcelona, chấn thương ấy đã để lại những ảnh hưởng lâu dài lên đầu gối phải của anh.
Thảm họa AFCON 2010 và cơn ác mộng ở gối trái
Sau chấn thương dây chằng gối phải năm 2008, nhiều người tin rằng đó chỉ là một tai nạn hy hữu. Nhưng định mệnh nghiệt ngã lại giội tiếp một gáo nước lạnh vào sự nghiệp đang ở độ chín của anh.
Tháng 1/2010, tại Giải vô địch các quốc gia châu Phi (AFCON) diễn ra ở Angola, Essien tiếp tục gặp biến cố nghiêm trọng. Trong một buổi tập cùng tuyển Ghana, anh dính chấn thương nặng ở gối trái, lần này là tổn thương dây chằng bên trong (MCL) và rách sụn chêm.
Chấn thương gối trái này không chỉ buộc anh phải rút lui khỏi AFCON 2010 mà sau đó còn chính thức gạch tên anh khỏi kỳ World Cup 2010 lịch sử trên đất Nam Phi, nơi các đồng đội tuyển Ghana đã chiến đấu kiên cường để tiến vào tới tận trận tứ kết.
Việc cả hai đầu gối liên tiếp gặp những chấn thương nghiêm trọng trong vòng chưa đầy hai năm chắc chắn đặt thêm gánh nặng lên quá trình hồi phục và khả năng duy trì thể trạng đỉnh cao của Essien.
Vết đứt năm 2011 và ngày đôi chân thép chính thức rỉ sét
Mùa hè năm 2011, khi sự nghiệp vừa có dấu hiệu khởi sắc trở lại, cơn ác mộng chấn thương một lần nữa gõ cửa. Ngay trong tuần đầu tiên của đợt tập huấn tiền mùa giải cùng Chelsea, Essien lại đứt dây chằng chéo trước (ACL) và tổn thương sụn chêm ở gối phải.
Đây là chấn thương đầu gối nghiêm trọng thứ ba chỉ trong vòng chưa đầy ba năm. Mỗi lần phải bước lên bàn phẫu thuật là một lần cơ thể anh phải đối mặt với thêm một quá trình điều trị và phục hồi đầy khắc nghiệt.
Khi Essien trở lại vào đầu năm 2012, các CĐV Chelsea nhận ra một thực tế phũ phàng: Michael Essien mãnh liệt và bùng nổ ngày nào đã không còn như xưa. Đôi chân từng chinh phục mọi tuyến giữa tại Châu Âu giờ đây bắt đầu cho thấy những dấu hiệu mệt mỏi của thời gian và chấn thương.
Anh mất đi tốc độ bộc phát ở những bước chạy đầu tiên. Những tình huống tranh chấp vốn là sở trường giờ đây trở nên ngập ngừng, bởi bộ não của anh vẫn đọc được tình huống nhưng cơ thể đã không còn phản ứng linh hoạt như trước.
Tình cha con với Mourinho và những chặng dừng chân cuối cùng
Dù thể trạng không còn như trước, giá trị chuyên môn, kinh nghiệm và tinh thần chiến đấu của Essien vẫn nhận được sự tôn trọng tuyệt đối từ những chiến lược gia hàng đầu. Mùa giải 2012/13, Jose Mourinho, người HLV mà Essien luôn kính trọng gọi bằng "Daddy", đã đưa anh về Real Madrid theo bản hợp đồng cho mượn.
Tại Bernabeu, Essien chủ yếu thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm, đồng thời sẵn sàng trám vào khoảng trống ở hành lang cánh phải khi đội bóng cần. Sự đa năng và thái độ chuyên nghiệp giúp anh hoàn thành tròn vai công việc được giao mà không một lời phàn nàn.
Sau khi chính thức chia tay Chelsea vào tháng 1/2014 theo dạng chuyển nhượng tự do, Essien gia nhập AC Milan, trước khi tiếp tục hành trình thi đấu tại Panathinaikos (Hy Lạp), Persib Bandung (Indonesia) và khép lại sự nghiệp quần đùi áo số trong màu áo Sabail (Azerbaijan). Ở bất kỳ đâu, người ta vẫn thấy hình bóng một chiến binh đã đi qua quá nhiều cuộc chiến với chấn thương, bền bỉ ra sân chỉ vì niềm đam mê thuần khiết với trái bóng tròn.
Di sản của một chiến binh bất tử
Sự nghiệp của Michael Essien là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự tàn nhẫn của bóng đá đỉnh cao. Những chấn thương liên tiếp liên quan đến ACL và sụn chêm ở cả hai đầu gối đã cướp đi giai đoạn sung sức nhất trong sự nghiệp của anh, khiến anh không thể duy trì đỉnh cao phong độ được dài lâu.
Thế nhưng, trong ký ức của những người yêu mến giải Ngoại hạng Anh và màu áo xanh Chelsea, Essien chưa bao giờ là một kẻ thất bại. Anh là hiện thân của sức mạnh, lòng kiên cường và tinh thần chiến đấu không lùi bước.
Đôi chân ấy có thể đã gục ngã trước chấn thương, nhưng những ký ức rực rỡ mà anh để lại trên thảm cỏ Stamford Bridge sẽ mãi mãi là một phần lịch sử không thể nào xóa nhòa.




