Sa thải Amorim, bộ máy INEOS dằn mặt mọi cái tôi ở MU
BongDa.com.vnRuben Amorim bị sa thải sau thất bại trong cuộc chiến quyền lực với Giám đốc Jason Wilcox, đánh dấu sự quyết liệt của bộ máy lãnh đạo mới tại Manchester United.
Quyết định sa thải Ruben Amorim chỉ sau chưa đầy 18 tháng nắm quyền không đơn thuần là hệ quả của những kết quả bết bát trên sân cỏ, mà còn là một thông điệp đanh thép từ bộ máy lãnh đạo mới tại Manchester United: Không cá nhân nào được phép đặt mình cao hơn cấu trúc của câu lạc bộ.
Sự ra đi của chiến lược gia người Bồ Đào Nha là kết cục tất yếu của một cuộc chiến quyền lực không cân sức, nơi Giám đốc điều hành Omar Berrada đã chọn đứng về phía Giám đốc bóng đá Jason Wilcox, khẳng định sự kiên định trong định hướng quản trị mà Sir Jim Ratcliffe đã dày công xây dựng.
Căng thẳng tại Old Trafford đã âm ỉ từ lâu nhưng chỉ thực sự bùng nổ sau trận hòa 1-1 trước Leeds United. Trong buổi họp báo định mệnh đó, Amorim đã công khai thách thức giới thượng tầng bằng tuyên bố ông được bổ nhiệm làm "nhà quản lý" (manager) chứ không phải "huấn luyện viên" (head coach).
Phát ngôn này như giọt nước tràn ly, phơi bày mâu thuẫn sâu sắc giữa ông và Jason Wilcox về quyền hạn cũng như định hướng chiến thuật. Trong khi Wilcox yêu cầu sự thực dụng và linh hoạt để phù hợp với thực tế khắc nghiệt của Ngoại hạng Anh, Amorim lại cố chấp bám víu vào sơ đồ 3-4-3 quen thuộc, bất chấp sự thiếu hiệu quả đã được chứng minh qua những con số thống kê thảm hại.
Bên cạnh bất đồng về chiến thuật, chính sách chuyển nhượng cũng là chiến trường ác liệt giữa Amorim và ban lãnh đạo. Vị huấn luyện viên này cảm thấy bị phản bội khi câu lạc bộ quyết định "thắt lưng buộc bụng" trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng, trái ngược với những lời hứa hẹn về việc tăng cường lực lượng.
Nỗi thất vọng của ông càng dâng cao khi nhìn vào thương vụ Benjamin Sesko trị giá 70 triệu bảng – một bản hợp đồng mà ông không hề mong muốn. Thay vì Ollie Watkins, một chân sút đã khẳng định được đẳng cấp tại Anh như Amorim đề xuất, ông buộc phải làm việc với một tân binh đang chật vật tìm chỗ đứng.
Sự áp đặt này khiến Amorim cảm thấy tiếng nói chuyên môn của mình bị xem nhẹ, dẫn đến những phản ứng tiêu cực công khai nhắm vào bộ phận tuyển trạch và giám đốc thể thao.
Tuy nhiên, nếu nhìn vào những con số biết nói, thật khó để bào chữa cho Amorim. Ông rời Old Trafford với tư cách là huấn luyện viên có tỷ lệ thắng thấp nhất (38,1%) kể từ khi Sir Alex Ferguson nghỉ hưu, chỉ nhỉnh hơn đôi chút so với người đóng thế Ralf Rangnick.
Với trung bình 1,23 điểm mỗi trận – thấp nhất trong kỷ nguyên Ngoại hạng Anh của Quỷ đỏ và tỷ lệ thua lên tới 33%, Amorim đã không thể chứng minh được năng lực của mình xứng đáng với quyền hạn mà ông đòi hỏi.
Thành tích yếu kém này chính là cơ sở vững chắc để Omar Berrada và bộ sậu của INEOS đưa ra quyết định dứt khoát, nhằm ngăn chặn đà trượt dốc của đội bóng.
Sự kiện Amorim bị sa thải đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong kỷ nguyên của Sir Jim Ratcliffe. Nó cho thấy hệ thống phân cấp mới tại Man Utd đang vận hành một cách quyết liệt và không khoan nhượng.
Bằng việc ủng hộ Jason Wilcox, ban lãnh đạo đã gửi đi tín hiệu rằng mô hình quản lý tập trung, nơi giám đốc thể thao đóng vai trò kiến trúc sư trưởng, sẽ là kim chỉ nam cho mọi hoạt động của câu lạc bộ.
Mọi huấn luyện viên đến sau Amorim sẽ phải chấp nhận làm việc trong khuôn khổ này, tuân thủ chiến lược chung và đặt lợi ích của tập thể lên trên cái tôi cá nhân. Đây có thể là một liều thuốc đắng, nhưng cần thiết để chữa trị căn bệnh vô kỷ luật và thiếu định hướng đã ám ảnh Nhà hát của những giấc mơ suốt hơn một thập kỷ qua.
Để thấu hiểu rõ hơn về tư duy chiến thuật cũng như con đường chông gai đã đưa Ruben Amorim đến với "ghế nóng" tại Old Trafford, chúng ta cần nhìn lại toàn bộ hành trình sự nghiệp của vị thuyền trưởng người Bồ Đào Nha.




