Ngày này năm xưa: Đóa hoa Busby Babes bất tử giữa tuyết trắ…

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Ngày này năm xưa: Đóa hoa Busby Babes bất tử giữa tuyết trắng Munich

BongDa.com.vnNgày 6 tháng 2 năm 1958 không chỉ là một trang sử buồn của Manchester United mà còn là vết thương chưa bao giờ lành hẳn trong trái tim của những người yêu bóng đá toàn cầu.

Vết thương mang tên Munich.
Vết thương mang tên Munich.

Giữa màn tuyết trắng xóa tại phi trường Munich Riem, một thế hệ tài hoa đã vĩnh viễn nằm lại, biến những giấc mơ rực rỡ thành một nỗi đau bất tử.

Những cánh chim giữa màn tuyết trắng

Munich, ngày 6 tháng 2 năm 1958, một buổi chiều lạnh lẽo với những bông tuyết nặng hạt bủa vây bầu trời nước Đức. Trên đường băng loang lổ bùn tuyết của sân bay Munich Riem, chiếc chuyên cơ G-ALZU mang tên “Lord Burghley” đang gầm rú một cách khó nhọc.

Munich 1958, ký ức không bao giờ phai.
Munich 1958, ký ức không bao giờ phai.

Bên trong khoang máy bay là những gương mặt trẻ trung, tràn đầy nhựa sống của Manchester United, những "Busby Babes" lẫy lừng vừa giành tấm vé vào bán kết Champions League sau trận hòa nghẹt thở tại Belgrade.

Không khí ban đầu không hề nhuốm màu bi kịch. Người ta thấy những cầu thủ trẻ như Duncan Edwards hay Roger Byrne vẫn còn cười đùa, bàn tán về trận đấu sắp tới tại Anh.

Nhưng hai lần cất cánh thất bại vì lỗi động cơ đã bắt đầu gieo rắc những dự cảm bất an. Khi phi hành đoàn quyết định thử cất cánh lần thứ ba, một sự im lặng chết chóc bao trùm khoang lái. Những tiếng động cơ gầm lên một cách giận dữ trong nỗ lực chiến đấu với lớp tuyết dày, nhưng lần này, định mệnh đã không mỉm cười với họ.

Đóa hoa nở rộ giữa thời kỳ gian khó

Để hiểu tại sao thảm họa này lại gây chấn động đến vậy, phải nhìn lại chân dung của Manchester United những năm 1950. Dưới bàn tay nhào nặn của Sir Matt Busby, Quỷ đỏ khi ấy không chỉ là một đội bóng, mà là một biểu tượng cho sự trỗi dậy của thanh xuân và hy vọng sau Thế chiến II.

Duncan Edwards, niềm hy vọng lớn nhất của United.
Duncan Edwards, niềm hy vọng lớn nhất của United.

Busby đã phá vỡ mọi quy tắc thông thường bằng cách đặt niềm tin tuyệt đối vào những cầu thủ trẻ do CLB tự đào tạo, những cậu thiếu niên mới mười tám, đôi mươi nhưng đã sở hữu kỹ năng và bản lĩnh thượng thừa.

Trung tâm của thế hệ ấy là Duncan Edwards, người được mô tả là cầu thủ toàn diện nhất mà bóng đá Anh từng sản sinh. Ở tuổi 21, Edwards đã là một gã khổng lồ cả về thể chất lẫn tinh thần. Bên cạnh anh là Roger Byrne, đội trưởng mẫu mực, và Tommy Taylor, "sát thủ" có nụ cười hiền lành.

Manchester United lớn lên từ nỗi đau.
Manchester United lớn lên từ nỗi đau.

Họ chơi thứ bóng đá tấn công rực lửa, phóng khoáng và tràn đầy kiêu hãnh, khiến cả châu Âu phải nể sợ. Manchester United lúc đó đang đứng trước ngưỡng cửa lịch sử, trở thành đội bóng đầu tiên của Anh chinh phục đỉnh cao châu Âu. Nhưng tất cả những hoài bão ấy đã bị vùi lấp chỉ trong vài giây ngắn ngủi giữa tuyết trắng Munich.

Khoảnh khắc định mệnh xé nát bầu trời

Lần cất cánh thứ ba bắt đầu lúc 15 giờ 04 phút. Chiếc máy bay lao đi, nhưng khi chạm đến lớp bùn tuyết ở cuối đường băng, vận tốc của nó đột ngột sụt giảm. "Chúng ta sẽ không thể cất cánh được!" tiếng hét của phi công phụ James Thain xé toạc không gian. Chiếc "Lord Burghley" lao xuyên qua hàng rào, đâm vào một ngôi nhà và nổ tung.

Người hùng bước ra từ thảm họa Munich.
Người hùng bước ra từ thảm họa Munich.

Trong đống đổ nát rực lửa, Harry Gregg, thủ thành dũng cảm đã bò ra khỏi xác máy bay và quay lại để kéo những đồng đội ra khỏi tử thần. Tuy nhiên, 23 sinh mạng đã không thể trở về.

8 cầu thủ tài hoa nhất của Man Utd nằm lại ngay tại hiện trường, và Duncan Edwards, niềm hy vọng lớn nhất, cũng trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện 15 ngày sau đó sau những nỗ lực chiến đấu phi thường. Tin tức từ Munich dội về Old Trafford như một cơn địa chấn, biến giấc mơ xưng vương thành một tang lễ khổng lồ bao trùm cả thành phố Manchester.

Sự hồi sinh từ đống tro tàn và linh hồn bất diệt

Nhiều người đã nghĩ rằng Manchester United sẽ giải thể sau thảm họa ấy. Làm sao một CLB có thể tiếp tục khi gần như toàn bộ đội hình chính và ban huấn luyện đã không còn?

Munich 1958, nơi giấc mơ hóa nỗi đau.
Munich 1958, nơi giấc mơ hóa nỗi đau.

Nhưng từ trên giường bệnh với những vết thương chằng chịt, Sir Matt Busby đã thề rằng ông sẽ không để di sản của các học trò bị lãng quên. Với sự dẫn dắt của trợ lý Jimmy Murphy và những người sống sót như Bobby Charlton, Man Utd đã bắt đầu hành trình hồi sinh đầy nước mắt.

Mười năm sau thảm họa, vào năm 1968, tại sân vận động Wembley, Manchester United đã đánh bại Benfica để lần đầu tiên lên ngôi vô địch Cúp C1. Khoảnh khắc Bobby Charlton nâng cao chiếc cúp bạc, ông đã hướng về phía Munich, dành tặng vinh quang này cho những đồng đội đã nằm lại năm 1958.

Những giấc mơ vĩnh viễn ngủ yên tại Munich.
Những giấc mơ vĩnh viễn ngủ yên tại Munich.

Thảm họa Munich không chỉ là một bi kịch, nó đã trở thành nguồn cơn khơi dậy DNA của Manchester United, tinh thần quật khởi, không bao giờ đầu hàng trước nghịch cảnh và niềm tin sắt đá vào những giá trị truyền thống.

Cho đến tận hôm nay, đồng hồ tại Old Trafford vẫn luôn dừng lại ở thời khắc định mệnh ấy như một lời nhắc nhở rằng, những đóa hoa Busby Babes có thể đã lìa cành, nhưng hương sắc của họ sẽ mãi mãi bất tử trong lòng người hâm mộ.

Để cùng sống lại những thời khắc đã định hình lịch sử bóng đá, quý độc giả có thể theo dõi thêm các bài viết khác trong chuyên mục.

Ngày này năm xưa: Ronaldo và hành trình vĩ đại từ đảo Madeira

Ngày này năm xưa: Pique ra đời và định mệnh với xứ Catalonia