Lời xin lỗi không thể là tấm khiên che chắn Martinelli
BongDa.com.vnHành vi đẩy ngã Conor Bradley của Gabriel Martinelli xứng đáng nhận án phạt từ FA. Lời xin lỗi không thể là tấm khiên che đậy sự phi thể thao tại Ngoại hạng Anh.
Dư âm của trận đại chiến không bàn thắng giữa Arsenal và Liverpool tại Ngoại hạng Anh vẫn chưa lắng xuống. Tâm điểm không nằm ở chuyên môn, mà dồn vào hành vi thiếu kiềm chế của Gabriel Martinelli đối với Conor Bradley ở những phút bù giờ. Dù tiền đạo người Brazil đã nhanh chóng gửi tin nhắn xin lỗi và nhận được sự thông cảm từ phía Liverpool, nhưng công bằng mà nói, một động thái xoa dịu trên mạng xã hội có thể là chưa đủ để khép lại vụ việc.
Cần phải nhìn nhận thẳng thắn, hành động của Martinelli đã đi quá giới hạn của sự thất vọng thông thường. Việc đá bóng vào người rồi dùng hai tay đẩy một cầu thủ đang nằm sân đau đớn ra khỏi đường biên là hành vi phi thể thao và nguy hiểm. Chúng ta đều hiểu chấn thương đầu gối nhạy cảm đến mức nào, và một tác động vật lý thô bạo vào thời điểm đó có thể khiến tình trạng của Bradley tồi tệ hơn nhiều.
Martinelli biện minh rằng anh nghĩ đối phương câu giờ, nhưng đó là lập luận thiếu thuyết phục. Trên sân cỏ, sức khỏe cầu thủ là tối thượng, và không ai có quyền tự ý "thi hành luật" bằng hành động xâm phạm thân thể người khác.
Cây bút Ian Doyle của tờ Liverpool Echo đã đưa ra một quan điểm gây chú ý khi cho rằng không nên có bất kỳ tình tiết giảm nhẹ nào cho hành vi này. Doyle nhấn mạnh Martinelli đã may mắn khi không phải nhận thẻ đỏ trực tiếp, nhưng nếu FA bỏ qua tình huống này chỉ vì hai bên đã giảng hòa, họ sẽ tạo ra một tiền lệ xấu. Nó ngầm thừa nhận rằng cầu thủ có thể hành xử thô bạo khi nóng giận, miễn là sau đó biết nói lời xin lỗi. Đó không phải là cách vận hành của một nền bóng đá chuyên nghiệp.
Tất nhiên, có thể hiểu được phản ứng của Martinelli xuất phát từ sự bế tắc cùng cực của Arsenal. Pháo thủ đã vấp phải một hệ thống phòng ngự quá kỷ luật và kín kẽ của Liverpool. Sự xuất sắc từ Ibrahima Konate, Virgil van Dijk và thủ thành Alisson Becker đã khiến các chân sút chủ nhà rơi vào tuyệt vọng. Cảm giác bất lực khi không thể khoan phá hàng thủ đối phương, cộng với áp lực phải thắng trong cuộc đua vô địch, đã khiến Martinelli mất kiểm soát.
Song, như Ian Doyle đã chỉ ra, sự thất vọng không thể là tấm bình phong che đậy cho hành vi bạo lực. Liverpool đã chơi đúng luật, phòng ngự kiên cường và Bradley không đáng phải chịu đựng cơn thịnh nộ vô lý đó.
Cách phản ứng của HLV Arne Slot bên phía Liverpool rất đáng khen ngợi. Ông thể hiện sự điềm tĩnh và đẳng cấp của một nhà cầm quân lớn khi không muốn đẩy sự việc đi quá xa, thậm chí còn tìm cách giảm nhẹ cho đối thủ. Tuy nhiên, sự chuyên nghiệp của Slot không đồng nghĩa với việc Martinelli nên được tha thứ. FA không đóng vai trò hòa giải viên; họ là cơ quan thực thi công lý. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ sự an toàn và tính nghiêm minh của giải đấu.
Martinelli cần phải chịu trách nhiệm cho hành động bộc phát của mình bằng một án phạt, để hiểu rằng sự nóng giận có cái giá của nó. Lời xin lỗi của Martinelli là cần thiết để xoa dịu dư luận, nhưng nó không thể thay thế cho luật lệ.
Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về hành trình hình thành và phát triển của Lữ đoàn đỏ, hãy đọc bài Lịch sử Câu lạc bộ Liverpool – Từ kẻ lót đường đến biểu tượng bóng đá Anh.




