Chân dung Ole Gunnar Solskjaer: Trở lại MU để viết tiếp địn…

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Chân dung Ole Gunnar Solskjaer: Trở lại MU để viết tiếp định mệnh dang dở

BongDa.com.vnSau khi Ruben Amorim bị sa thải, Ole Gunnar Solskjaer đang nổi lên là ứng viên sáng giá để trở lại Manchester United và tiếp quản chiếc ghế thuyền trưởng.

Ole Gunnar Solskjaer được kỳ vọng sẽ trở lại để giúp Manchester United vượt qua những ngày tháng khó khăn.
Ole Gunnar Solskjaer được kỳ vọng sẽ trở lại để giúp Manchester United vượt qua những ngày tháng khó khăn.

Gió từ vùng vịnh Manchester chưa bao giờ ngừng thổi, lạnh buốt và mang theo vị mặn chát của những giọt nước mắt thất vọng. Ruben Amorim đã rời đi, để lại một Old Trafford hoang tàn như một công trường dang dở ngổn ngang gạch đá và lòng tin vụn vỡ. 

Trong khoảnh khắc hỗn mang ấy, khi bóng tối bao trùm Nhà hát của những giấc mơ, ánh mắt của hàng triệu người lại hướng về phương Bắc, nơi những rặng tuyết trắng của Na Uy đang phủ kín một huyền thoại. Ở đó, Ole Gunnar Solskjaer vẫn đang đợi. Không phải để cứu vãn một mùa giải, mà để hoàn thành nốt bản giao hưởng dang dở của định mệnh.

Niềm hy vọng đến từ Na Uy

Những ngày tháng 1/2026, khi mùa đông bắt đầu gõ cửa, Ole Gunnar Solskjaer ngồi bên lò sưởi, ánh lửa bập bùng soi rõ những nếp nhăn đã hằn sâu hơn trên đuôi mắt, dấu tích của ba năm đầy bão tố tại Manchester United trước kia. 

Trên màn hình tivi tắt tiếng, dòng chữ chạy ngang bản tin thể thao thông báo một sự kiện chấn động nhưng không bất ngờ: "Manchester United sa thải Ruben Amorim".

Ole có lẽ không ngạc nhiên. Cựu tiền đạo người Na Uy chờ tiếng chuông của chiếc điện thoại trên bàn. Ông đợi Sir Jim Ratcliffe hoặc một ai đó từ ban lãnh đạo INEOS sẽ tìm đến số máy này, như cách mà Ed Woodward đã từng làm vào thời điểm Jose Mourinho rời đi trong cơn bão chỉ trích.

Ole Gunnar Solskajer từng được Manchester United lựa chọn để "chữa cháy" sau khi chia tay Jose Mourinho vào năm 2018.
Ole Gunnar Solskajer từng được Manchester United lựa chọn để "chữa cháy" sau khi chia tay Jose Mourinho vào năm 2018.

Lần này, cảm giác khác lạ hơn. Không còn sự háo hức ngây thơ của "gã đóng thế" năm nào. Trong đầu Ole lúc này không phải là âm thanh reo hò nơi khán đài Stretford End, mà là tiếng mưa rơi nặng hạt tại Vicarage Road, nơi ông đã vẫy tay chào tạm biệt các cổ động viên lần cuối cùng trong tư cách huấn luyện viên trưởng, với đôi mắt đỏ hoe và trái tim vỡ nát.

Chiếc bánh xe số phận, vốn dĩ đã dừng lại vào tháng 11 năm 2021, nay lại bắt đầu lăn bánh với tiếng nghiến ghê rợn và đầy mê hoặc.

"Sát thủ có gương mặt trẻ thơ" và sự tôi luyện trong băng giá

Để hiểu vì sao Ole Gunnar Solskjaer lại là người được chọn cho những khoảnh khắc gian khó, người ta phải quay ngược thời gian về những ngày thơ ấu ở Clausenengen. Na Uy những năm 70 không phải là thiên đường bóng đá. Đó là vùng đất của băng giá, của đô vật và những môn thể thao mùa đông.

Cha của Ole, ông Oivind, là một nhà vô địch đô vật Greco-Roman. Ông đã dạy cho con trai mình không phải cách sút bóng, mà là cách giữ thăng bằng khi bị đối phương quật ngã, cách tìm ra điểm yếu của kẻ địch trong tích tắc và ra đòn quyết định.

Cậu bé Ole ngày ấy nhỏ thó, gầy gò, lọt thỏm giữa đám bạn bè cao lớn vạm vỡ. Nhưng đôi mắt của cậu thì khác biệt. Đó là đôi mắt của một loài thú săn mồi kiên nhẫn. Trên sân bóng lầy lội đầy bùn đất trộn lẫn tuyết tan, Ole học được bài học quan trọng nhất đời mình, quan sát. Cậu không chạy nhiều như những đứa trẻ khác. Thay vào đó, cựu tiền đạo người Na Uy đứng nhìn, phân tích khoảng trống giữa các trung vệ. Và khi cơ hội đến, cậu xuất hiện như một bóng ma.

"Sát thủ có gương mặt trẻ thơ" không phải là biệt danh ngẫu nhiên. Nó là sự đúc kết của một quá trình trưởng thành đầy nghịch lý. Một khuôn mặt thiên thần che giấu một ý chí sắt đá và sự tàn nhẫn lạnh lùng trước khung thành.

Ole Gunnar Solskjaer là một tiền đạo khét tiếng lúc còn thi đấu.
Ole Gunnar Solskjaer là một tiền đạo khét tiếng lúc còn thi đấu.

Ở Molde, người ta thấy Ole ghi bàn từ mọi tư thế, nhưng ít ai biết rằng, mỗi bàn thắng ấy đã được ông "ghi" hàng trăm lần trong đầu trước khi bóng lăn. Huyền thoại 52 tuổi có thói quen ghi chép lại mọi thứ về các hậu vệ đối phương, cách họ xoay người, chân thuận của họ, thói quen khi mệt mỏi.

Đó là hành trang mà chàng trai người Na Uy mang đến Manchester vào năm 1996. Khi ấy, Sir Alex Ferguson đã thất bại trong việc chiêu mộ Alan Shearer. Người hâm mộ Man United thất vọng tràn trề khi thấy một chân sút lạ hoắc từ Bắc Âu bước xuống sân bay. Không ai biết rằng, họ vừa đón nhận một trong những nhân vật vĩ đại nhất lịch sử câu lạc bộ, người mang trong mình dòng máu Quỷ Đỏ thuần khiết hơn bất kỳ ai.

Đêm Barcelona và cú chạm bóng vĩ đại

Câu chuyện về Ole Gunnar Solskjaer sẽ mãi mãi thiếu sót nếu không nhắc đến đêm định mệnh tại Camp Nou, tháng 5 năm 1999. Đó không chỉ là một trận chung kết; đó là nơi huyền thoại được sinh ra và đóng đinh vào lịch sử.

Phút 81, tỷ số là 1-0 nghiêng về Bayern Munich. Sir Alex Ferguson ra dấu thay người. Ole đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo khoác. Ông đã ngồi đó suốt 80 phút, không phải để xem, mà để "thi đấu" trong tâm trí. Ông thấy Samuel Kuffour và Carsten Jancker đã bắt đầu thở dốc. Ông thấy khoảng trống sau lưng hàng thủ của CLB xứ Bavaria.

Những gì diễn ra sau đó đã trở thành thước phim kinh điển của bóng đá thế giới. Cú đệm bóng cận thành ở phút 90+3 không cần lực, không cần kỹ thuật siêu hạng, chỉ cần bản năng. Cái chân phải của Ole vung lên đúng lúc, đúng chỗ, như thể được lập trình sẵn từ khi ông sinh ra. Lưới rung lên. Ole trượt dài trên mặt cỏ Camp Nou, hai tay dang rộng, miệng hét lên trong cơn sung sướng tột cùng.

Ole Gunnar Solskjaer là người ghi bàn quyết định giúp Manchester United giành chức vô địch Champions League năm 1999.
Ole Gunnar Solskjaer là người ghi bàn quyết định giúp Manchester United giành chức vô địch Champions League năm 1999.

Khoảnh khắc ấy, Ole Gunnar Solskjaer đã không còn là một cầu thủ bình thường mà được nhắc đến như một "vị thánh sống" của Man United. Ông đã chỉ cho cả thế giới biết rằng, đừng bao giờ từ bỏ cho đến khi tiếng còi mãn cuộc vang lên. 

Tinh thần ấy, cái gọi là "Fergie Time", đã ngấm vào máu thịt ông, trở thành triết lý mà huyền thoại người Na Uy mang theo suốt cuộc đời huấn luyện sau này. Ole không phải là thiên tài chiến thuật như Pep Guardiola, cũng không phải mẫu độc đoán như Louis van Gaal, ông là hiện thân của niềm tin và phép màu.

Bình minh trên đống tro tàn và cú ngã tại Vicarage Road

Gần hai mươi năm sau đêm huyền diệu ấy, Ole trở lại Old Trafford với tư cách huấn luyện viên tạm quyền, thay thế Jose Mourinho, người đã rời đi sau khi để phòng thay đồ trở thành một bãi chiến trường độc hại. Nhiệm vụ của Ole khi ấy đơn giản là: "Hãy mang cho các cầu thủ niềm vui chơi bóng trở lại".

Và ông đã làm được nhiều hơn thế. Chuỗi trận thắng liên tiếp, đêm Paris mưa gió khi Man United lội ngược dòng trước PSG với đội hình chắp vá, tất cả như một giấc mơ. Ole được ký hợp đồng chính thức. Ông bắt đầu một cuộc "tái thiết văn hóa", loại bỏ những cầu thủ không còn phù hợp, đưa về những người mang tinh thần thủ lĩnh như Bruno Fernandes.

Dưới thời Ole, Man United chơi thứ bóng đá phản công rực lửa. Họ đã về nhì Ngoại hạng Anh, tiến vào chung kết Europa League. Nhưng bóng đá đỉnh cao tàn nhẫn hơn những câu chuyện cổ tích. Sự kỳ vọng lớn dần nhưng khi siêu sao Cristiano Ronaldo trở lại, cỗ máy đang vận hành trơn tru bỗng nhiên gặp vấn đề.

Mùa thu năm 2021 là một bi kịch kéo dài. Những trận thua muối mặt trước Liverpool, Man City như những "nhát dao cứa vào tim" người hâm mộ. Và rồi, buổi chiều định mệnh tại Vicarage Road, Watford khiến các CĐV Quỷ đỏ như "chết lặng" khi hạ gục Man United với tỷ số đậm 4-1. Dưới cơn mưa tầm tã, Ole bước ra, một mình, tiến về phía khán đài nơi các cổ động viên đang gào thét phẫn nộ.

Ole Gunnar Solskajer rời Manchester United sau thất bại tủi hổ trước Watford.
Ole Gunnar Solskajer rời Manchester United sau thất bại tủi hổ trước Watford.

Ông giơ hai tay lên như một lời xin lỗi, như một sự thừa nhận thất bại. Ole không trốn chạy vào đường hầm. Huyền thoại người Na Uy đứng đó, hứng chịu mọi sự chỉ trích thay cho các học trò. Hình ảnh ấy bi tráng và đau đớn tột cùng. 

Người hùng C1 năm 1999 giờ đây cô đơn và nhỏ bé giữa cơn bão. Giọt nước mắt trong buổi phỏng vấn cuối cùng: "Tôi hy vọng tôi đã để lại câu lạc bộ ở một vị thế tốt hơn khi tôi đến" đã ám ảnh hàng triệu Manucians. Ông rời đi, không một lời oán trách, mang theo nỗi đau của một bình minh còn dang dở tại Old Trafford.

Định mệnh dở dang đang chờ viết lại ở MU

Trở lại hiện tại. Ruben Amorim với quyết tâm xây dựng sơ đồ 3-4-3 đã thất bại. Old Trafford không cần một nhà cách mạng, CLB cần một linh hồn. Đội bóng cần một người hiểu rằng chiếc áo đỏ này nặng ngàn cân và Old Trafford không phải là nơi để thử nghiệm các chiến thuật mà là nơi của cảm xúc và sự bùng nổ.

Ole Gunnar Solskjaer từng dẫn dắt Man United về nhì ở Ngoại hạng Anh với lối đá phòng ngự phản công sắc sảo.
Ole Gunnar Solskjaer từng dẫn dắt Man United về nhì ở Ngoại hạng Anh với lối đá phòng ngự phản công sắc sảo.

Tin đồn Ole trở lại lan đi với tốc độ nhanh chóng mặt. Tại sao lại là ông? Tại sao lại quay về với "người tình cũ"? Bởi vì trong bóng đá, đôi khi lý trí phải nhường chỗ cho trái tim. Ole đã có thời gian nghỉ ngơi. Ông đã đi khắp châu Âu, quan sát, học hỏi, phân tích các trận đấu của Man United từ xa với tư cách một cổ động viên. Huyền thoại người Na Uy có thể thấy những vết nứt mà Amorim không thể hàn gắn.

Hành trình huấn luyện của Ole Gunnar Solskjaer tại Manchester United chưa bao giờ là câu chuyện về số lượng những chiếc cúp dù ông khao khát chúng hơn bất cứ ai. Di sản của ông là cảm xúc. Ole là người giữ vững ngọn lửa trong những đêm đông tăm tối nhất. Huyền thoại người Na Uy là minh chứng cho thấy dù bạn có bị đánh gục, bị chế giễu, bị sa thải, nhưng nếu tình yêu của bạn đủ lớn, con đường về nhà sẽ luôn rộng mở.

Giữa kỷ nguyên bóng đá kim tiền và toan tính lạnh lùng, Ole Gunnar Solskjaer được kỳ vọng trở về như một nhân vật bước ra từ trang tiểu thuyết lãng mạn cuối cùng. Ông nhắc nhở chúng ta rằng, bóng đá, suy cho cùng, là những khoảnh khắc làm con tim phải bồi hồi xao xuyến và Manchester United, dưới bàn tay của "Sát thủ có gương mặt trẻ thơ" sẽ mãi mãi là nơi những giấc mơ không bao giờ chết.

Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về đội chủ sân Old Trafford, một trong những CLB vĩ đại nhất nước Anh, hãy đọc bài Lịch sử Câu lạc bộ Manchester United: Di sản vĩ đại của Quỷ Đỏ thành Manchester.