Lịch sử World Cup 1990: Sự phục hận của người Đức; Thuyền t…

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Lịch sử World Cup 1990: Sự phục hận của người Đức; Thuyền trưởng Beckenbauer ghi dấu ấn

BongDa.com.vnWorld Cup 1990 để lại dấu ấn khi Tây Đức đánh bại Argentina để vô địch, màn so tài giữa Matthaus và Maradona cùng sự tỏa sáng của Salvatore Schillaci tại Italia.

Tuyển Đức vô địch World Cup 1990.
Tuyển Đức vô địch World Cup 1990.

Tổng quan về World Cup 1990

Thông tin cơ bản Chi tiết
Quốc gia chủ nhà Italia
Thời gian tổ chức 08/06/1990 – 08/07/1990
Số đội tham dự 24 đội (từ 5 liên đoàn châu lục)
Đội vô địch Tây Đức (Lần thứ 3)
Á quân Argentina
Hạng ba Italia
Cầu thủ xuất sắc nhất Salvatore Schillaci (Italia)
Vua phá lưới Salvatore Schillaci (6 bàn)
Tổng số bàn thắng 115 bàn (Trung bình 2,21 bàn/trận)
Linh vật Ciao (Hình nhân gạch màu cờ Ý)
Bài hát chính thức Un'estate italiana (To Be Number One)

FIFA World Cup 1990, thường được gọi là Italia '90, là kỳ đại hội bóng đá lần thứ 14 được tổ chức tại Ý từ ngày 8 tháng 6 đến ngày 8 tháng 7 năm 1990. Đây là giải đấu ghi dấu ấn đậm nét bởi sự thực dụng trong chiến thuật, những bất ngờ từ các đội bóng nhỏ và sự lên ngôi thuyết phục của đội tuyển Tây Đức dưới sự dẫn dắt của huyền thoại Franz Beckenbauer.

1. Bối cảnh và công tác đăng cai

Ý là quốc gia thứ hai (sau Mexico năm 1986) có vinh dự hai lần đăng cai World Cup (lần đầu vào năm 1934). Cuộc đua giành quyền đăng cai diễn ra giữa Ý và Liên Xô, với kết quả Ý giành chiến thắng với 11 phiếu so với 5 phiếu của đối thủ.

Chính phủ Ý đã đầu tư khổng lồ vào cơ sở hạ tầng với 12 sân vận động tại 12 thành phố: Bari, Bologna, Cagliari, Florence, Genoa, Milan, Naples, Palermo, Rome, Turin, Udine và Verona. Hầu hết các sân vận động đều được nâng cấp hoặc xây mới, tiêu biểu là sân San Siro (Milan) và Stadio Olimpico (Rome), nơi diễn ra trận chung kết.

2. Thể thức và các đội tuyển tham dự

Giải đấu giữ nguyên thể thức từ năm 1986 bao gồm 24 đội chia thành 6 bảng, lấy 16 đội vào vòng loại trực tiếp (bao gồm 2 đội đứng đầu mỗi bảng và 4 đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất).

Vòng loại chứng kiến sự vắng mặt của một số đội bóng lớn như Pháp (đứng thứ ba bảng đấu sau Nam Tư và Scotland) hay Đan Mạch. Tuy nhiên, giải đấu chào đón sự trở lại của Colombia sau 28 năm và sự ra mắt của các đội tuyển như Costa Rica, UAE và CH Ireland.

3. Diễn biến chuyên môn và những cột mốc đáng nhớ

Cú sốc từ Cameroon

Ngay trận khai mạc tại San Siro, đương kim vô địch Argentina của Diego Maradona đã nhận cú sốc khi để thua Cameroon với tỷ số 0-1. Đội bóng châu Phi, dẫn dắt bởi huyền thoại Roger Milla, đã tạo nên một hành trình kỳ diệu khi tiến vào tận tứ kết.

Họ chỉ chịu dừng bước trước đội tuyển Anh sau 120 phút nghẹt thở. Cameroon trở thành đội bóng châu Phi đầu tiên trong lịch sử lọt vào vòng 8 đội mạnh nhất của một kỳ World Cup.

Hành trình thực dụng của Argentina

Argentina về nhì ở World Cup 1990.
Argentina về nhì ở World Cup 1990.

Dù khởi đầu tệ hại và chỉ lọt vào vòng knock-out với tư cách đội đứng thứ ba bảng đấu, Argentina đã lầm lũi tiến vào trận chung kết nhờ lối chơi phòng ngự chặt chẽ và sự xuất sắc của thủ môn Sergio Goycochea, người đã trở thành người hùng trong các loạt sút luân lưu trước sân nhà Italia và Nam Tư.

Sự trỗi dậy của Schillaci và chủ nhà Italia

Đội tuyển Italia tại World Cup 1990 sở hữu một trong những hàng phòng ngự mạnh nhất lịch sử với bộ khung Walter Zenga, Franco Baresi và Paolo Maldini.

Tuy nhiên, ngôi sao sáng nhất lại là Salvatore Schillaci, một tiền đạo vốn chỉ đóng vai trò dự bị lúc đầu. Anh ghi bàn trong hầu hết các trận đấu để giành cả danh hiệu Quả bóng vàng và Chiếc giày vàng của giải đấu. Italia chỉ để lọt lưới duy nhất 1 bàn trước khi bị Argentina loại ở bán kết sau loạt sút luân lưu.

Đội tuyển Anh và những giọt nước mắt tại Turin

World Cup 1990 đánh dấu giải đấu thành công nhất của bóng đá Anh kể từ năm 1966. Dưới sự dẫn dắt của Bobby Robson và ngôi sao trẻ Paul Gascoigne, Tam sư đã lọt vào bán kết.

Hình ảnh Gascoigne bật khóc sau khi nhận thẻ vàng (đồng nghĩa với việc vắng mặt ở chung kết nếu Anh đi tiếp) đã trở thành một trong những khoảnh khắc biểu tượng nhất lịch sử bóng đá thế giới.

4. Trận chung kết: Cuộc phục hận của người Đức

Huyền thoại Franz Beckenbauer dẫn dắt Đức vô địch World Cup 1990.
Huyền thoại Franz Beckenbauer dẫn dắt Đức vô địch World Cup 1990.

Trận chung kết diễn ra tại Stadio Olimpico, Rome. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử World Cup có hai đội bóng gặp nhau trong hai trận chung kết liên tiếp (Tây Đức và Argentina từng gặp nhau năm 1986).

Trái ngược với sự kỳ vọng, trận chung kết là một màn trình diễn bế tắc. Argentina mất nhiều trụ cột vì thẻ phạt và chủ trương chơi phòng ngự tiêu cực để kéo trận đấu vào loạt sút luân lưu.

Phút thứ 65, Pedro Monzon của Argentina trở thành cầu thủ đầu tiên bị đuổi khỏi sân trong một trận chung kết World Cup.

Phút 85, trọng tài cho Tây Đức hưởng quả phạt đền sau tình huống phạm lỗi của Roberto Sensini với Rudi Voller.

Trên chấm 11m, Andreas Brehme thực hiện cú sút chính xác hạ gục Goycochea, ấn định chiến thắng 1-0. Tây Đức chính thức đăng quang, trả món nợ thua 2-3 tại Mexico 4 năm trước đó. Franz Beckenbauer ghi dấu ấn khi vô địch World Cup trên cả cương vị cầu thủ (1974) và huấn luyện viên.

5. Những biểu tượng và huyền thoại

Lothar Matthaus (Tây Đức): Đội trưởng và là linh hồn của tuyển Đức. Ông là mẫu tiền vệ toàn diện nhất thế giới thời điểm đó với khả năng điều tiết và sút xa thượng thặng.

Diego Maradona (Argentina): Dù không ghi bàn nào và gặp chấn thương mắt cá chân, Maradona vẫn kéo một tập thể Argentina rệu rã vào đến chung kết bằng đẳng cấp và bản lĩnh.

Salvatore Schillaci (Italia): Từ một cái tên ít ai biết tới, Schillaci vụt sáng thành người hùng dân tộc của nước Ý chỉ trong một mùa hè.

Roger Milla (Cameroon): Với 4 bàn thắng ở tuổi 38 cùng điệu nhảy ăn mừng bên cột cờ góc, Milla đã thay đổi cách nhìn của thế giới về bóng đá châu Phi.

6. Di sản và tác động chiến thuật

World Cup 1990 thường bị chỉ trích là một giải đấu buồn tẻ về mặt chuyên môn với tỷ lệ bàn thắng thấp nhất lịch sử (2,21 bàn/trận) và số thẻ đỏ kỷ lục (16 thẻ). Các đội bóng ưu tiên lối chơi phòng ngự phản công cực đoan và việc các thủ môn thường xuyên bắt bóng từ đường chuyền về của hậu vệ để câu giờ đã khiến chất lượng trận đấu giảm sút.

Chính vì sự tiêu cực tại Italia '90, FIFA đã quyết định thực hiện những thay đổi mang tính lịch sử ngay sau giải đấu:

Luật chuyền về: Cấm thủ môn dùng tay bắt bóng khi đồng đội chủ động chuyền về bằng chân. Tiếp theo là hệ thống 3 điểm cho 1 trận thắng, áp dụng rộng rãi để khuyến khích lối chơi tấn công thay vì hài lòng với 1 điểm.

Dù bị chỉ trích về chuyên môn, Italia '90 lại thành công rực rỡ về mặt thương mại và truyền thông. Bài hát "Un'estate italiana" và giai điệu "Notti Magiche" (Những đêm huyền diệu) vẫn được coi là nhạc hiệu World Cup hay nhất mọi thời đại, để lại một ký ức lãng mạn cho người hâm mộ bóng đá toàn cầu.