Ibrahimovic và vết sẹo mang tên Champions League
BongDa.com.vnBóng đá là một trò chơi công bằng, nhưng đôi khi số phận lại thích trêu ngươi những kẻ vĩ đại nhất theo cách nghiệt ngã nhất.
Zlatan Ibrahimovic đã đi qua những kinh đô bóng đá tráng lệ nhất châu Âu, tự xưng là Chúa, ngạo nghễ đạp dưới chân mọi kỷ lục quốc nội, nhưng trước ánh hào quang của chiếc cúp tai voi Champions League, anh mãi mãi chỉ là một kẻ lữ hành lỡ bước. Đó là một bi kịch vĩ đại, một vết sẹo đẹp đẽ khiến bức chân dung của gã khổng lồ Thụy Điển trở nên day dứt và "người" hơn bao giờ hết.
Đêm Camp Nou và sự cô độc của con sư tử
Ngày 28 tháng 4 năm 2010. Sân Camp Nou, Barcelona.
Bầu trời xứ Catalunya đêm ấy đặc quánh sự căng thẳng. Hơn 90.000 khán giả tạo nên một bức tường âm thanh khổng lồ, gầm thét đòi "làm gỏi" Inter Milan để lật ngược thế cờ thua 1-3 ở lượt đi. Dưới ánh đèn pha chói lòa, Zlatan Ibrahimovic đứng đó, trong màu áo sọc đỏ xanh lừng lẫy của Barcelona. Nhưng lạ thay, anh trông lạc lõng đến tội nghiệp.
Đó là trận Bán kết Champions League, ngưỡng cửa thiên đường mà Zlatan đã khao khát cả đời. Anh đã rời bỏ chính Inter Milan, gia đình cũ của mình vào mùa hè năm ngoái chỉ để đến đây, đến với cỗ máy chiến thắng của Pep Guardiola, với niềm tin sắt đá rằng Barca sẽ mang lại cho anh chiếc cúp Champions League danh giá.
Nhưng trớ trêu thay, định mệnh lại sắp đặt anh đối đầu với chính những người đồng đội cũ. Trong khi Inter của Jose Mourinho đang dựng lên một chiếc "xe bus hai tầng" huyền thoại, chiến đấu với tinh thần của những chiến binh Sparta, thì Zlatan di chuyển vật vờ giữa vòng vây. Anh bị cô lập. Anh đói bóng. Và đau đớn hơn, anh nhìn thấy ngọn lửa khát khao trong mắt những người đồng đội cũ, thứ mà lẽ ra anh phải là một phần trong đó.
Phút 63, bảng điện tử giơ lên số 9. Zlatan bị thay ra. Anh cúi đầu rời sân, bước qua Pep Guardiola mà không buồn nhìn mặt. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng còi của trọng tài chưa vang lên, nhưng trong thâm tâm, Zlatan biết mình đã thua.
Không chỉ thua một trận đấu, mà thua một canh bạc của số phận. Đêm hôm ấy, Inter Milan vào chung kết và sau đó đăng quang. Zlatan, kẻ ra đi tìm vinh quang, lại trở thành khán giả cho bữa tiệc của người cũ. Một sự khởi đầu cho lời nguyền ám ảnh suốt sự nghiệp lẫy lừng của anh.
Hành trình trốn chạy chiếc bóng của chính mình
Lời nguyền của những ngã rẽ định mệnh
Nếu cuộc đời là một cuốn phim, thì biên kịch của Zlatan chắc chắn là một kẻ thích đùa dai. Câu chuyện về Zlatan và Champions League không phải là câu chuyện về sự yếu kém, mà là câu chuyện về sự lệch nhịp của thời gian.
Hãy quay lại thời điểm anh rời Inter Milan năm 2009. Massimo Moratti, chủ tịch Inter, đã nói: "Cậu đi để giành Champions League ư? Chúc may mắn, nhưng chúng tôi sẽ vô địch trước cậu". Zlatan cười khẩy. Anh tin vào tài năng của mình, vào đôi chân có thể vẽ nên những đường cong vật lý không tưởng. Nhưng Moratti đã đúng. Năm 2010, Inter lên đỉnh châu Âu.
Cay đắng nuốt trọn niềm đau, Zlatan rời Barcelona để trở về Ý khoác áo AC Milan. Và rồi điều gì xảy ra? Năm 2011, Barcelona vô địch Champions League. Cứ như thể chiếc cúp tai voi đang chơi trò trốn tìm với anh, hễ anh đến, nó lảng tránh, hễ anh đi, nó lại xuất hiện tại chính nơi anh vừa rời bỏ.
Tại AC Milan, anh là vua, là đấng cứu thế gánh cả một tập thể rệu rã trên vai. Đêm San Siro rực lửa trong trận gặp Arsenal năm 2012, Zlatan tung hoành, ghi bàn, kiến tạo, thét ra lửa. Anh biến Robinho, Boateng thành những vệ tinh xuất sắc.
Nhưng bóng đá là trò chơi tập thể. Một mình con sư tử già không thể chống lại cả một bầy sói. Milan gục ngã trước Barcelona ở tứ kết. Hình ảnh Zlatan chống hông, ngước nhìn lên bảng tỷ số với ánh mắt bất lực trở thành một biểu tượng quen thuộc đến đau lòng mỗi khi nhạc hiệu Champions League vang lên.
Paris và nỗi oan khiên của kẻ chinh phục
Năm 2012, Zlatan đến PSG. Anh tuyên bố: "Tôi đến như một vị vua, và sẽ ra đi như một huyền thoại". Ở giải quốc nội Ligue 1, anh thực hiện đúng lời hứa ấy. Anh ghi bàn như đi dạo, biến giải đấu thành sân chơi riêng. Nhưng Champions League lại là một câu chuyện khác.
Mùa giải 2014-2015, trận lượt về vòng 16 đội gặp Chelsea tại Stamford Bridge. Một đêm mưa lạnh lẽo ở London. Phút 31, Zlatan lao vào tranh chấp với Oscar. Một pha bóng 50-50. Cầu thủ Chelsea lăn lộn như thể vừa trúng đạn. Trọng tài Bjorn Kuipers rút thẻ đỏ trực tiếp.
Zlatan đứng sững lại. Anh không tin vào mắt mình. Cả thế giới thấy đó là một thẻ đỏ quá nặng tay. Anh đi vào đường hầm, để lại PSG chiến đấu trong thế 10 người. Dù đêm đó PSG đã làm nên điều kỳ diệu khi loại Chelsea, nhưng với Zlatan, đó là một vết cắt sâu hoắm. Người ta bắt đầu xì xào: "Zlatan không dành cho những trận cầu lớn", "Zlatan là cầu thủ nhỏ của những trận đấu lớn".
Những lời chỉ trích ấy như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của một kẻ kiêu hãnh. Anh vẫn ghi bàn, vẫn kiến tạo, nhưng mỗi khi vòng Knock-out Champions League đến, đôi chân của "Chúa trời" dường như lại bị xiềng xích bởi áp lực vô hình.
Anh thất bại trước Barcelona, thất bại trước Man City. Những trận thua không phải vì anh dở, mà vì tập thể của anh chưa đủ tầm, hoặc đơn giản, vì ngôi sao chiếu mệnh của anh nằm ở một chòm sao cô độc.
Hoàng hôn Manchester và nụ cười chua chát
Những năm tháng cuối cùng của đỉnh cao, Zlatan khoác áo Manchester United. Anh vẫn ngạo nghễ, vẫn ghi bàn ầm ầm ở tuổi 35. Anh giúp Quỷ Đỏ giành Europa League, chiếc cúp châu Âu duy nhất trong bộ sưu tập đồ sộ của mình.
Nhưng Europa League không phải là Champions League.
Đêm chung kết Europa League 2017 tại Stockholm, quê hương anh. Zlatan không thể ra sân vì chấn thương dây chằng nghiêm trọng. Anh chống nạng, đứng bên đường pitch nhìn các đàn em nâng cúp. Anh cười, nụ cười hạnh phúc nhưng phảng phất nét chua chát. Anh đã có danh hiệu châu Âu, nhưng đó là danh hiệu hạng hai. Chiếc cúp tai voi danh giá, "người tình" mà anh theo đuổi suốt thanh xuân, vẫn đứng đó, lấp lánh và xa vời vợi. Đó là lần cuối cùng người ta thấy Zlatan ở gần một vinh quang châu Âu đến thế.
Vẻ đẹp của sự bất toàn
Zlatan Ibrahimovic giải nghệ vào năm 2023, khép lại hành trình hơn hai thập kỷ làm khuynh đảo thế giới túc cầu. Anh có hơn 30 danh hiệu lớn nhỏ, hơn 500 bàn thắng, và hàng triệu tín đồ tôn sùng. Nhưng trong tủ kính danh giá của anh, vẫn thiếu một khoảng trống hình chiếc cúp C1.
Người ta vẫn thường tranh cãi, liệu Zlatan có vĩ đại không khi thiếu Champions League?
Hãy nghe chính anh trả lời, với phong thái của một vị Chúa: "Tôi không cần Quả bóng vàng hay Champions League để biết mình là người giỏi nhất". Đó không phải là sự bào chữa. Đó là tuyên ngôn của một kẻ hiểu rõ giá trị bản thân.
Với các HLV như Mourinho hay Ancelotti, Zlatan là một chiến binh hoàn hảo, một thủ lĩnh bẩm sinh. Với người hâm mộ, sự thiếu vắng danh hiệu Champions League không làm giảm đi sự vĩ đại của anh, trái lại, nó tạo nên một nét bi tráng lãng mạn. Bóng đá thế giới có rất nhiều cầu thủ vô địch Champions League mà chẳng ai nhớ tên (như Ryan Bertrand hay Djimi Traore), nhưng chỉ có một Zlatan duy nhất, người khiến cả thế giới phải nhắc đến ngay cả khi anh thất bại.
Dư âm về Zlatan tại Champions League không phải là niềm vui vỡ òa chiến thắng, mà là cảm giác tiếc nuối cho một tài năng kiệt xuất bị số phận trêu ngươi. Nó giống như bản giao hưởng số 8 của Schubert, hay bức tượng thần Vệ Nữ gãy tay, đẹp đến nao lòng chính vì sự dang dở của nó.
Sự nghiệp của Zlatan là minh chứng hùng hồn nhất cho chân lý, không phải cứ nỗ lực tột cùng là sẽ được đền đáp trọn vẹn, và vương miện không phải là thứ duy nhất định danh một vị vua.
Kẻ lữ hành vĩ đại và dấu chấm hết không trọn vẹn
Đêm San Siro ngày anh tuyên bố giải nghệ, những giọt nước mắt đã lăn trên gò má của gã đàn ông sắt đá ấy. Zlatan khóc, không phải vì tiếc nuối chiếc cúp Champions League, mà vì phải chia tay tình yêu lớn nhất cuộc đời mình, trái bóng tròn.
Lịch sử Champions League sẽ ghi tên Real Madrid, AC Milan hay những Ronaldo, Messi như những nhà chinh phục vĩ đại nhất. Nhưng ở một chương riêng biệt, trang trọng và đầy cảm xúc, lịch sử sẽ khắc tên Zlatan Ibrahimovic, "Kẻ thất bại vĩ đại".
Anh giống như Achilles, hùng mạnh và bất khả chiến bại, nhưng vẫn có một "gót chân" định mệnh không thể che giấu. Chiếc cúp Champions League mãi mãi là giấc mơ không thành, là cô gái đẹp nhất mà chàng lãng tử không bao giờ cưới được. Nhưng có hề gì đâu? Vì trong tim của hàng triệu người yêu bóng đá, Zlatan đã sở hữu một chiếc vương miện khác, vương miện được đúc bằng sự ngạo nghễ, tài năng trác tuyệt và một cá tính độc bản không thể sao chép.
Chào tạm biệt Zlatan, Thiên tài lạc lối. Cảm ơn anh vì đã cho thế giới thấy rằng, đôi khi, một bản hùng ca dang dở lại có sức sống mãnh liệt hơn cả một cái kết viên mãn tròn trịa.
Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Bản giao hưởng dang dở của vị Hoàng đế không ngai Michael Ballack
Sự nghiệt ngã mà số phận dành cho đôi chân lạc lối của Gonzalo Higuain




