Góc khuất World Cup 2002 và cơn ác mộng của bóng đá Ý tại Daejeon
BongDa.com.vnMùa hè năm 2002, châu Á lần đầu tiên được đón ánh mặt trời rực rỡ của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Người ta đã chứng kiến một cơn địa chấn chưa từng có trong lịch sử túc cầu giáo, một đội bóng châu Á hiên ngang tiến vào bán kết, đánh bại những gã khổng lồ của châu Âu.
Nhưng bi kịch thay, khi tấm màn nhung khép lại, thứ đọng lại trong ký ức của hàng triệu tín đồ túc cầu không chỉ là vinh quang của người Hàn, mà là những giọt nước mắt uất nghẹn của người Ý, cơn thịnh nộ của người Tây Ban Nha và sự hoài nghi vĩnh cửu về sự trong sạch của môn thể thao vua. Đó là 90 phút, và hơn thế nữa đã khiến bóng đá mất đi sự thuần khiết vốn có.
Những điềm báo trước giông bão
Hãy quay ngược thời gian về tháng 6 năm 2002. Seoul, Daejeon, Gwangju,... tất cả đều chìm trong một màu đỏ rực. Đó là màu đỏ của "Be the Reds", slogan đã trở thành tôn giáo của hàng triệu cổ động viên Hàn Quốc.
Guus Hiddink, người đàn ông Hà Lan với khuôn mặt nghiêm nghị, đã biến những cầu thủ vô danh của xứ sở Kim Chi thành những chiến binh Sparta thực thụ. Họ chạy không biết mệt, pressing đến nghẹt thở và chiến đấu với tinh thần của những kẻ không còn gì để mất.
Giai đoạn vòng bảng trôi qua như một giấc mơ đẹp. Hàn Quốc đánh bại Ba Lan, hòa Mỹ và tiễn Bồ Đào Nha của thế hệ vàng Luis Figo về nước. Lúc ấy, thế giới vẫn nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Một "ngựa ô" đích thực, một làn gió mới mát lành. Nhưng không ai ngờ rằng, làn gió ấy sắp sửa biến thành một cơn bão dữ, cuốn phăng đi mọi giá trị của sự công bằng khi vòng knock-out bắt đầu.
Không khí trước trận gặp Ý tại vòng 16 đội đặc quánh hơi thở gấp gáp của một cuộc đối đầu sinh tử. Người Ý đến Daejeon với sự kiêu hãnh của những người từng 3 lần vô địch thế giới, với Paolo Maldini huyền thoại, với Francesco Totti tài hoa và "Bò mộng" Christian Vieri. Nhưng có một điều họ không lường trước được. Họ sắp bước vào một "đấu trường La Mã" phiên bản hiện đại, nơi mà mọi lợi thế dường như đang nghiêng hẳn về phía đội chủ nhà theo một cách khó hiểu nhất.
Daejeon đẫm lệ và nụ cười bí hiểm của Byron Moreno
Ngày 18 tháng 6 năm 2002. Sân vận động Daejeon World Cup Stadium.
Ngay khi tiếng còi khai cuộc vang lên, người ta đã cảm thấy bầu không khí khác lạ. Trọng tài chính người Ecuador, Byron Moreno bước vào sân với một thần thái lạnh băng và những quyết định của ông ta sau đó đã trở thành chủ đề tranh cãi kéo dài suốt hai thập kỷ.
Trận đấu diễn ra không giống một cuộc so tài bóng đá thuần túy mà quyết liệt tựa như một võ đài. Các cầu thủ Hàn Quốc, với nền tảng thể lực sung mãn được Hiddink tôi luyện, lao vào các ngôi sao Thiên thanh như những mũi tên. Gianluca Zambrotta bị đốn ngã liên tục, Alessandro Del Piero bị thúc cùi chỏ và Francesco Coco phải quấn băng trắng toát quanh đầu sau một pha va chạm đẫm máu. Nhưng lạ thay, tiếng còi của Moreno vẫn im bặt hoặc chỉ vang lên một cách hời hợt.
Phút 18, Christian Vieri, với sức mạnh của một đấu sĩ, đánh đầu tung lưới Lee Woon-Jae. 1-0 cho Ý. Người Ý ngỡ rằng đẳng cấp sẽ lên tiếng để dập tắt sự hưng phấn của chủ nhà. Nhưng không, đó mới chỉ là khởi đầu của bi kịch.
Khi trận đấu trôi về những phút cuối, Seol Ki-Hyeon gỡ hòa 1-1 sau một sai lầm hiếm hoi của hàng thủ Ý. Sân vận động nổ tung. Nhưng bi kịch thực sự chỉ đến trong hiệp phụ.
Francesco Totti, niềm hy vọng lớn nhất của Azzurri, ngã trong vòng cấm sau pha áp sát quyết liệt của Song Chong-Gug. Cả thế giới nín thở chờ một quyết định. Nhưng Byron Moreno, với khuôn mặt lạnh tanh, chạy đến và rút thẻ vàng thứ hai. Thẻ đỏ! Totti bị đuổi khỏi sân vì lỗi mà trọng tài cho là "ăn vạ". Đội trưởng Paolo Maldini vung tay trong tuyệt vọng, đôi mắt trũng sâu của anh ánh lên sự bất lực tột cùng.
Và rồi, nhát dao kết liễu đã đến. Phút 117, Ahn Jung-Hwan bật cao đánh đầu ghi Bàn thắng Vàng. Ahn, người đang chơi cho Perugia tại Serie A, đã chính tay đặt dấu chấm hết cho hành trình đầy kiêu hãnh của đại diện cho đất nước hình chiếc ủng. Anh chạy điên dại, cởi áo ăn mừng trong cơn mưa tiếng gào thét của khán giả nhà. Ở phía bên kia, Trapattoni đập tay vào cabin huấn luyện, còn các cầu thủ Ý gục ngã xuống mặt cỏ. Họ thua trong một trận đấu mà cảm giác bị tước đoạt cứ ám ảnh mãi không thôi.
Byron Moreno rời sân với ánh mắt trừng trừng, để lại sau lưng một nước Ý sục sôi căm hận và một dấu hỏi lớn lơ lửng trên bầu trời Daejeon.
Gwangju và những nụ cười bị đánh cắp của người Tây Ban Nha
Nếu trận gặp Ý là một vở bi kịch đầy bạo lực thì trận Tứ kết gặp Tây Ban Nha tại Gwangju bốn ngày sau đó lại là một vở kịch câm đầy oan khuất.
Đối thủ lần này của Hàn Quốc là La Furia Roja, "Cơn cuồng nộ đỏ" với những Fernando Hierro, Fernando Morientes và chàng trai trẻ Joaquin đang ở độ sung sức nhất. Và lần này, "tử thần" mang tên Gamal Al-Ghandour, trọng tài người Ai Cập.
Suốt 120 phút thi đấu, Tây Ban Nha đã làm tất cả những gì có thể để đưa bóng vào lưới. Và họ đã làm được, không chỉ một, mà là hai lần. Nhưng cả hai lần, lưới rung lên là cả hai lần tiếng còi méo mó lại vang lên.
Đầu tiên là cú đánh đầu phản lưới nhà của Kim Tae-Young từ quả đá phạt của De Pedro. Trọng tài từ chối vì cho rằng có lỗi đẩy người. Các cầu thủ Tây Ban Nha ngơ ngác.
Nhưng đỉnh điểm của sự phi lý diễn ra ở hiệp phụ. Joaquin, chàng trai 20 tuổi với đôi chân thoăn thoắt, đi bóng xuống biên phải và tạt vào trong. Morientes bật cao đánh đầu tung lưới. Một bàn thắng hoàn hảo. Bàn thắng Vàng! Tây Ban Nha đã thắng?
Không! Trọng tài biên người Trinidad & Tobago, Michael Ragoonath giương cờ. Ông ta cho rằng bóng đã đi hết đường biên ngang trước khi Joaquin tạt vào. Nhưng những thước phim quay chậm của truyền hình sau đó đã lột trần tất cả, trái bóng vẫn còn nằm trong sân, cách vạch vôi cả gang tay.
Joaquin ôm đầu, khuôn mặt méo xệch đi vì uất ức. Fernando Hierro, người đội trưởng mẫu mực, lao đến phân bua với trọng tài bằng sự giận dữ. Nhưng mọi lời giải thích đều vô nghĩa. Tỷ số vẫn là 0-0.
Bước vào loạt luân lưu định mệnh, tâm lý ức chế đã đè nặng lên đôi chân của những chú bò tót. Joaquin, người hùng bị chối bỏ, sút hỏng quả phạt đền quyết định. Hàn Quốc thắng 5-3. Sân Gwangju vỡ òa trong sung sướng, nhưng ở châu Âu, những tờ báo bắt đầu giật tít về "Vụ cướp thế kỷ".
Hình ảnh Ivan Helguera lao vào định ăn thua đủ với trọng tài sau trận đấu là minh chứng rõ nét nhất cho sự phẫn nộ đã vượt qua giới hạn của thể thao. Các cầu thủ Tây Ban Nha rời giải đấu với niềm tin rằng có một thế lực vô hình nào đó đã ngăn cản họ chiến thắng.
Khi chiến thắng bị vấy bẩn
Hàn Quốc đã làm nên lịch sử khi trở thành đội bóng châu Á đầu tiên lọt vào bán kết một kỳ World Cup. Đêm Seoul năm ấy không ngủ, hàng triệu người đổ ra đường ăn mừng như những người điên trong hạnh phúc. Với họ, đó là niềm tự hào dân tộc, là kết quả của mồ hôi và tinh thần bất khuất.
Nhưng với rất nhiều người hâm mộ trung lập và giới chuyên môn quốc tế, vẻ đẹp của World Cup 2002 dường như đã chết ngay từ khoảnh khắc ấy.
Những tờ báo lớn nhất thế giới không ngần ngại dùng những từ ngữ nặng nề nhất. Tờ Gazzetta dello Sport của Ý giật tít: "Đạo chích!". Tờ AS của Tây Ban Nha gọi đó là "Vụ cướp thế kỷ". Ngay cả những bình luận viên trung lập cũng không thể giấu nổi sự thất vọng trước cách mà giải đấu diễn ra.
Cái giá phải trả cho "kỳ tích" ấy là rất đắt. Ahn Jung-Hwan bị CLB Perugia sa thải ngay lập tức với tuyên bố của chủ tịch Luciano Gaucci: "Tôi sẽ không trả lương cho kẻ đã phá hoại bóng đá Ý". Hình ảnh của bóng đá Hàn Quốc, dù rất nỗ lực vươn lên sau này, vẫn luôn bị phủ một lớp sương mù ngờ vực mỗi khi nhắc lại năm 2002.
Công lý dường như đến muộn màng khi trọng tài Byron Moreno sau này, vào năm 2010, đã bị bắt tại sân bay JFK (Mỹ) vì vận chuyển heroin. Còn Al-Ghandour giải nghệ trong sự chỉ trích. Nhưng những bản án ấy không bao giờ trả lại được công bằng cho thế hệ vàng của Ý và Tây Ban Nha. Những giọt nước mắt của Totti, sự uất hận của Hierro đã trở thành những vết sẹo vĩnh viễn trong ký ức của những người yêu bóng đá đẹp.
Ánh sáng và Bóng tối
Bóng đá vốn dĩ là trò chơi của những cảm xúc trái ngược. Nhưng chưa bao giờ, ranh giới giữa vinh quang và bi kịch lại mong manh như mùa hè 2002.
Hàn Quốc năm ấy giống như một câu chuyện cổ tích bị lỗi ở chương cuối. Họ có sức mạnh, có tinh thần, có một HLV đại tài, nhưng những tranh cãi xung quanh công tác trọng tài khiến cho bức tranh lịch sử lẽ ra rất đẹp lại bị vấy mực.
Hơn hai thập kỷ đã trôi qua, VAR đã ra đời để những oan khuất như của Joaquin hay Totti không lặp lại. Nhưng mỗi khi nhắc về World Cup 2002, người ta vẫn thấy nhói lòng. Đó là lời nhắc nhở đanh thép rằng, khi sự công bằng bị nghi ngờ, bóng đá không còn là môn thể thao vua trọn vẹn nữa. Những 90 phút tại Daejeon và Gwangju năm ấy sẽ mãi mãi là những "thước phim đen" đầy day dứt trong kho tàng ký ức sân cỏ của nhân loại.
Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Mourinho và chiếc xe bus vĩ đại nhất lịch sử Camp Nou
Lời xin lỗi của Gerrard sau cú trượt chân ám ảnh tại Anfield




