Gattuso và tuần đấu sinh tử đưa tuyển Ý trở lại World Cup
BongDa.com.vnVới nhiều người, ý niệm về một kỳ World Cup không có đội tuyển Ý là một điều khó có thể chấp nhận. Thế nhưng, thực tế nghiệt ngã đang bủa vây đội bóng từng 4 lần lên ngôi vô địch thế giới.
Trước thềm tuần đấu quyết định, Gennaro Gattuso, người mang trong mình dòng máu chiến binh của năm 2006, đang nỗ lực gỡ bỏ xiềng xích tâm lý cho một thế hệ chưa từng biết đến cảm giác đá vòng knock-out World Cup.
Nỗi ám ảnh mang tên "thập kỷ mất mát"
Bóng đá Ý đang đứng trước một nghịch lý đau đớn. Họ là những nhà vô địch EURO 2020, nhưng lại là "kẻ đứng ngoài cuộc" ở hai kỳ World Cup gần nhất. Lần cuối cùng sắc áo Thiên thanh xuất hiện trong một trận đấu loại trực tiếp tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh đã là từ mùa hè nước Đức năm 2006.
Điều này dẫn đến một thực trạng đáng buồn, bất kỳ người hâm mộ nào dưới 20 tuổi đều chưa từng được thấy Ý đá vòng knock-out World Cup. Những đứa trẻ dưới 12 tuổi thậm chí còn chưa có ký ức nào về việc đội tuyển quốc gia tham dự giải đấu này.
Ký ức cuối cùng về Azzurri tại World Cup là trận thua 0-1 trước Uruguay vào tháng 6 năm 2014. Kể từ đó, những thất bại trước Thụy Điển (2018) và cú sốc trước Bắc Macedonia (2022) đã biến niềm tự hào của vùng Địa Trung Hải thành một bóng hình vật vờ trong các vòng sơ loại.
Giờ đây, câu khẩu hiệu "quá tam ba bận" đang được người Ý bám víu như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Một lần nữa, họ không thể đứng đầu bảng vòng loại và phải bước vào con đường play-off đầy rủi ro.
Đối thủ lần này là Bắc Ireland, và nếu vượt qua, họ sẽ phải đối đầu với Wales hoặc Bosnia & Herzegovina để giành lấy tấm vé đến Bắc Mỹ vào năm 2026.
Đoạn kết cay đắng của kỷ nguyên Spalletti
Để hiểu tại sao bóng đá Ý lại rơi vào tình cảnh này, cần nhìn lại những biến động dữ dội trên băng ghế huấn luyện cuối năm 2025. Luciano Spalletti đã bắt đầu chiến dịch vòng loại World Cup 2026 với nhiều kỳ vọng, nhưng mọi thứ nhanh chóng sụp đổ.
Đỉnh điểm của sự thất vọng là trận thua tan nát 0-3 trước Na Uy, đội bóng được dẫn dắt bởi một Erling Haaland không thể ngăn cản. Thất bại này không chỉ lấy đi ngôi đầu bảng mà còn tước bỏ hoàn toàn sự tự tin của các cầu thủ áo Thiên thanh.
Ba ngày sau trận thua đó, trước thềm cuộc đối đầu với Moldova trên sân nhà, Spalletti nhận được thông báo rằng ông sẽ bị sa thải ngay sau tiếng còi mãn cuộc.
Dù trong tâm thế của một người sắp rời đi, Spalletti vẫn chuyên nghiệp dẫn dắt Ý giành chiến thắng 2-0 trước Moldova. Đó là một trận thắng cay đắng, một lời chia tay không kèn không trống cho vị chiến lược gia từng mang về Scudetto cho Napoli.
Kết thúc vòng bảng, Ý chỉ đứng thứ hai với 6 trận thắng và 2 trận thua (cả hai đều trước một Na Uy toàn thắng 8 trận). Dù thắng phần lớn các trận còn lại, nhưng việc để thua đối thủ trực tiếp đã đẩy Azzurri vào vòng play-off "sinh tử" này.
Những gam màu tương phản trong triều đại mới
Việc bổ nhiệm Gennaro Gattuso thay thế Luciano Spalletti là một quyết định mang đầy tính biểu tượng. Gattuso, người từng dẫn dắt 10 câu lạc bộ khác nhau tại 6 quốc gia trong vòng 12 năm chính là lựa chọn được gửi gắm niềm tin để trục vớt con tàu đắm.
Câu nói nổi tiếng của ông thời còn dẫn dắt OFI Crete: "Sometimes maybe good, sometimes maybe s---!" (Có lúc tốt, có lúc tệ kinh khủng) vô tình lại trở thành định nghĩa chính xác nhất cho đội tuyển Ý những năm gần đây. Họ có thể chơi như những vị thần tại Euro nhưng lại gục ngã trước những đối thủ nhược tiểu ở vòng loại World Cup.
Ngay khi tiếp quản, Gattuso đã mang đến sự thay đổi rõ rệt. Trong hai trận đấu đầu tiên, ông áp dụng sơ đồ 4-4-2 cổ điển. Kết quả đến tức thì, Ý vùi dập Estonia 5-0 tại Bergamo sau hiệp một bế tắc, và sau đó là chiến thắng nghẹt thở 5-4 trước Israel tại Hungary, trận đấu mà Sandro Tonali đã ghi bàn quyết định ở phút bù giờ.
Tuy nhiên, Gattuso không dừng lại ở đó. Trong 4 trận tiếp theo, ông liên tục thử nghiệm và hoán đổi giữa sơ đồ 3 hậu vệ và 4 hậu vệ tùy theo đối thủ. Ý tiếp tục duy trì mạch thắng khi hạ gục Estonia 3-1, Israel 3-0 và vượt qua Moldova nhờ hai bàn thắng muộn.
Nhưng khi tái đấu với Na Uy ở trận cuối, sự linh hoạt này đã phản tác dụng. Dù tài năng trẻ Francesco Pio Esposito mở tỷ số sớm, Ý vẫn phải nhận thất bại thảm hại 1-4 ngay tại San Siro sau một hiệp hai kinh hoàng. Thất bại đó cho thấy "chất thép" vẫn là thứ xa xỉ với đội hình hiện tại.
Khi nguồn sống cạn kiệt
Một trong những lý do chính khiến Ý sa sút trong những năm qua, theo phân tích chuyên sâu của các chuyên gia, chính là sự khan hiếm tài năng đỉnh cao. Những con số thống kê không hề biết nói dối và nó vẽ nên một bức tranh u ám về tương lai của nền bóng đá này.
Hiện tại, chỉ có 142 cầu thủ mang quốc tịch Ý có trên 10 lần ra sân tại 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu (Ngoại Hạng Anh, La Liga, Serie A, Bundesliga, Ligue 1) mùa này. Hãy so sánh con số này với năm 2005-06, thời điểm Marcello Lippi đưa Ý lên đỉnh thế giới, khi đó có tới 280 cầu thủ đáp ứng tiêu chuẩn này. Gần như một nửa nguồn lực đã biến mất sau hai thập kỷ.
Khi đặt cạnh các cường quốc bóng đá khác tại châu Âu, sự thua thiệt của Ý càng lộ rõ. Tây Ban Nha đang có 274 cầu thủ chinh chiến tại Top 5 giải đấu lớn, Pháp có 201 cầu thủ và Đức có 151 cầu thủ.
Thậm chí, ngay cả Anh, quốc gia vốn bị coi là dựa dẫm vào ngoại binh cũng có 128 cầu thủ thường xuyên thi đấu đỉnh cao. Dù Ý vẫn nhỉnh hơn Anh một chút ở thời điểm hiện tại, nhưng khoảng cách với Tây Ban Nha và Pháp là quá mênh mông. Gattuso đang phải "liệu cơm gắp mắm" với một lực lượng mỏng manh hơn bất kỳ người tiền nhiệm nào trong lịch sử.
Triết lý "giải phóng tâm lý" và vai trò của Bonucci
Trong buổi họp báo tại Coverciano vào thứ hai vừa qua, Gattuso không tập trung quá nhiều vào chiến thuật. Thay vào đó, ông nói về tâm hồn của các cầu thủ.
"Chúng ta phải làm cho các cầu thủ cảm thấy nhẹ lòng hơn," Gattuso chia sẻ với các phóng viên. "Ý đã không dự hai kỳ World Cup gần nhất, nhưng không cần phải bóp nghẹt họ bằng áp lực đó. Đây là những cầu thủ từng vô địch Euro, từng đá chung kết Champions League. Họ đã quen với những trận cầu lớn. Không có lời bào chữa nào cả, chúng ta chỉ cần sự thanh thản và một tinh thần đúng đắn."
Sự xuất hiện của Leonardo Bonucci trong ban huấn luyện cũng là một tính toán khôn ngoan. Bonucci không chỉ là một trợ lý, anh là hiện thân của vinh quang gần nhất tại Wembley năm 2021. Sự kết hợp giữa một Gattuso máu lửa và một Bonucci điềm tĩnh được kỳ vọng sẽ tạo ra điểm tựa vững chắc cho những đôi chân đang run rẩy.
Về mặt chuyên môn, Ý đã lột xác thành một đội bóng tấn công rực lửa dưới thời Gattuso. Chỉ có Bồ Đào Nha (150) và Bỉ (143) là có số pha dứt điểm nhiều hơn Azzurri (140 lần) tại vòng loại.
Tuy nhiên, chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) trung bình trên mỗi cú sút của Ý chỉ đạt 0.11, thấp nhất trong số các đội có trên 100 pha dứt điểm. Điều này có nghĩa là các cầu thủ đang dứt điểm quá vội vàng từ những vị trí không thuận lợi.
Họ cần sự tinh tế của Mateo Retegui, người đã đóng góp dấu giày vào 9 bàn thắng (5 bàn, 4 kiến tạo) sau 6 trận để chuyển hóa áp lực thành bàn thắng.
Thời khắc của lòng can đảm
Tuần đấu này không chỉ quyết định tấm vé đi tiếp của đội tuyển Ý, mà còn quyết định vị thế của cả một nền bóng đá. Bắc Ireland sẽ tìm cách đóng vai kẻ ngáng đường như Thụy Điển hay Bắc Macedonia đã từng làm. Pháo đài Bergamo sẽ là nơi bắt đầu cho cuộc hành trình này vào rạng sáng thứ 6.
Gattuso, với sự linh hoạt về chiến thuật và khả năng truyền lửa, đang đứng trước cơ hội trở thành người hùng dân tộc. Nếu ông có thể dẫn dắt Azzurri trở lại World Cup sau 12 năm vắng bóng, ông sẽ giành được một vị trí đặc biệt trong trái tim của người hâm mộ khắp cả nước.
Người Ý không cần những lời hứa hão huyền, họ cần thấy lại hình ảnh những chiến binh kiên cường, những người biết cách vượt qua nghịch cảnh bằng sự "thanh thản" và "nhẹ lòng" như lời Gattuso nói.



