Đông dân nhất thế giới, vì sao Trung Quốc và Ấn Độ vẫn là "vùng trũng" của bóng đá?
BongDa.com.vnQuy mô dân số khổng lồ và tiềm lực kinh tế mạnh mẽ của Trung Quốc và Ấn Độ đang cho thấy chúng không phải là những nhân tố đủ để mang lại thành công trong môn thể thao vua.
Trong khi Trung Quốc mới chỉ một lần duy nhất góp mặt tại vòng chung kết World Cup (năm 2002), thì Ấn Độ thậm chí chưa bao giờ chạm tay được tới tấm vé tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Các chuyên gia chỉ ra rằng, khác với những quốc gia có dân số hạn chế nhưng đã đạt được những đỉnh cao lịch sử như Croatia (Á quân và hạng Ba tại các kỳ World Cup gần đây) hay Cape Verde năm 2026, cả Trung Quốc và Ấn Độ đều thiếu các thành phần nền tảng: hạ tầng thể thao phát triển, các thiết chế hiệu quả và một nền văn hóa thể thao bản địa đích thực.
Mô hình Trung Quốc: Quy hoạch tập trung đối chọi sự phát triển tự nhiên
Năm 2015, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã khởi xướng một kế hoạch chiến lược đầy tham vọng gồm 50 điểm, với mục tiêu biến đất nước này thành một siêu cường bóng đá thông qua các khoản đầu tư khổng lồ từ nhà nước vào hạ tầng và các chương trình học đường. Tuy nhiên, các chuyên gia ghi nhận một "lỗ hổng về mặt tư duy" trong cách tiếp cận này.
"Trung Quốc đã áp dụng thành công phương pháp tiếp cận do nhà nước dẫn dắt để phát triển hạ tầng và lĩnh vực công nghệ. Tuy nhiên, tài năng bóng đá thường phải được nảy sinh một cách tự nhiên từ các tầng lớp bình dân trong xã hội," ông Mark Dreyer, người sáng lập nền tảng phân tích China Sports Insider, nhận định.
Theo ông Dreyer, hệ thống đào tạo tập trung có thể mang lại kết quả cao trong các môn Olympic cá nhân như thể dục dụng cụ hay nhảy cầu, nhưng lại bất khả thi đối với bóng đá - một môn thể thao tập thể đòi hỏi sự ngẫu hứng, sáng tạo chiến thuật và khả năng phối hợp tương tác. Thêm vào đó, các vụ bê bối tham nhũng, dàn xếp tỷ số và những quy định thắt chặt của nhà nước về thù lao và chuyển nhượng ngoại binh cũng là những nhân tố gây kìm hãm sự phát triển.
Trường hợp của Ấn Độ: Sự thống trị của Cricket và sự cô lập toàn cầu
Tại Ấn Độ, những thách thức lại mang một sắc thái khác, mà rào cản chính là sự thống trị tuyệt đối của một môn thể thao khác. Cựu cầu thủ chuyên nghiệp và hiện là chuyên gia phân tích truyền hình Paul Masefield nhấn mạnh rằng, chiến tích lịch sử của Ấn Độ tại World Cup Cricket năm 1983 đã độc chiếm sự quan tâm của công chúng cũng như các dòng vốn tài chính.
Đồng thời, bóng đá Ấn Độ vẫn đang bị cô lập khỏi hệ sinh thái thể thao quốc tế. Trong khi tại kỳ World Cup hiện tại, có hơn 72% cầu thủ đang thi đấu cho các câu lạc bộ nước ngoài và gần 1/4 số cầu thủ sinh ra ngoài quốc gia mà họ đại diện, thì Ấn Độ lại thất bại trong việc tích hợp cộng đồng kiều dân của mình. Pháp luật hiện hành của Ấn Độ không cho phép những người gốc Ấn sinh sống tại nước ngoài khoác áo đội tuyển quốc gia, đồng thời các cầu thủ nội địa cũng hiếm khi ra nước ngoài thi đấu, điều này làm hạn chế việc tích lũy kinh nghiệm thi đấu quốc tế.
Dù sở hữu nguồn nhân lực khổng lồ và nguồn vốn tài chính đang tăng trưởng, việc xây dựng một nền văn hóa bóng đá bền vững, các phương pháp huấn luyện nội địa và quan hệ đối tác quốc tế vẫn đòi hỏi thời gian và sự ổn định về thể chế, những thứ vốn không thể bù đắp được chỉ bằng các khoản đầu tư tài




