20 năm mỏi mòn tìm số 6 đẳng cấp của Man Utd

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

20 năm mỏi mòn tìm số 6 đẳng cấp của Man Utd

BongDa.com.vnĐội chủ sân Old Trafford đã ném tiền qua cửa sổ cho hàng loạt tiền vệ kém cỏi. Giờ đây, Michael Carrick đang lên kế hoạch dập tắt "đám cháy" này một lần và mãi mãi.

Bản thân Carrick từng là một tiền vệ xuất sắc của MU.
Bản thân Carrick từng là một tiền vệ xuất sắc của MU.

Chuyên gia nhãn khoa của Manchester United từng vô cùng kinh ngạc trước một cầu thủ. Bà đặt 4 khối hình trên một cái bệ và yêu cầu cầu thủ đó chỉ ra hình nào nằm ở vị trí xa nhất. Lần nào anh cũng trả lời chính xác. Ngay cả khi bà thay đổi vị trí các khối hình, kết quả vẫn không đổi. Mọi câu trả lời luôn hoàn hảo.

Giáo sư Gail Stephenson, người đã qua đời vào năm 2015, không bao giờ quên được chàng tiền vệ có khả năng nhận thức không gian nhạy bén mà bà gặp tại Old Trafford nhiều năm trước, cũng như những buổi kiểm tra đầy ấn tượng đó.

"Tầm nhìn ngoại vi và khả năng cảm nhận chiều sâu không gian của cậu thực sự phi thường," Giáo sư Stephenson từng thốt lên với anh.

Đã 20 năm trôi qua kể từ ngày cầu thủ ấy đặt bút ký hợp đồng với Quỷ đỏ. Trớ trêu thay, giờ đây anh lại chính là người nằm trong ban bệ được giao trọng trách giải quyết một "điểm mù" kéo dài suốt hai thập kỷ của câu lạc bộ vĩ đại nhất nước Anh.

Thời gian sẽ trả lời liệu Michael Carrick có tiếp tục ngồi ghế huấn luyện viên trưởng sau khi mùa giải này khép lại hay không. Nhưng hiện tại, anh đang tích cực tham gia vào quá trình tuyển mộ một tiền vệ trung tâm toàn diện - mẫu cầu thủ mà một cách trùng hợp và khó hiểu, đã luôn lảng tránh Man Utd kể từ khi chính Carrick cập bến Manchester để thay thế Roy Keane vào năm 2006.

Nhiều người cho rằng cuộc khủng hoảng tại Man Utd chỉ thực sự bắt đầu sau khi Sir Alex Ferguson giải nghệ vào năm 2013. Thế nhưng, riêng với khu trung tuyến, rắc rối đã nhen nhóm ngay từ thời kỳ của vị chiến lược gia người Scotland và chỉ ngày một phình to kể từ đó.

Đúng là Ferguson đã mang về Owen Hargreaves và Anderson ngay mùa hè sau khi chiêu mộ Carrick. Tuy nhiên, nếu Hargreaves bị hủy hoại bởi những chấn thương quái ác, thì Anderson lại chưa bao giờ vươn tới được kỳ vọng.

Kể từ cột mốc đó, hàng tiền vệ của Man Utd trở thành một câu chuyện buồn của những "lỗ hổng" chiến thuật, những bản hợp đồng thảm họa, những kế hoạch theo đuổi chắp vá và một thói quen kỳ lạ: Săn lùng những ngôi sao dày dạn kinh nghiệm nhưng đã bước qua thời kỳ đỉnh cao.

Chỉ có Man Utd mới có thể chuyển hướng từ việc theo đuổi Cesc Fabregas sang ký hợp đồng với một tiền vệ có lối chơi trái ngược hoàn toàn như Marouane Fellaini trong cùng một kỳ chuyển nhượng mùa hè. Hay như năm 2022, họ mất cả mùa hè theo đuổi Frenkie de Jong, để rồi chốt hạ bằng Casemiro – một mẫu cầu thủ hoàn toàn khác biệt.

Kế hoạch đại tu hàng tiền vệ vào mùa hè

Thượng tầng phụ trách chuyển nhượng hiện tại của Quỷ đỏ – dẫn đầu bởi Jason Wilcox, Christopher Vivell cùng sự cố vấn từ Carrick - dường như đã nhận thức rõ rằng: Tiền vệ trung tâm chính là căn bệnh trầm kha nhất của câu lạc bộ. Nếu không chữa trị dứt điểm, đà thăng tiến của Man Utd sẽ mãi bị kìm hãm.

Nếu mùa hè năm ngoái chứng kiến cuộc đại tu hàng công - nơi đội bóng chỉ ghi được số bàn thắng nhiều thứ 5 từ dưới lên ở mùa giải trước đó, dẫn đến khoản đầu tư 207 triệu bảng cho bộ ba Bryan Mbeumo, Matheus Cunha và Benjamin Sesko - thì ưu tiên hàng đầu của mùa hè năm nay chắc chắn là hàng tiền vệ.

Casemiro sẽ rời đi khi hợp đồng đáo hạn vào cuối mùa. Manuel Ugarte, người đang tỏ ra hụt hơi so với tiêu chuẩn khắt khe tại Ngoại hạng Anh, cũng đang muốn ra đi để được thi đấu thường xuyên hơn. Tương lai của thủ quân Bruno Fernandes cũng đang bị đặt dấu hỏi lớn. Cầu thủ mang áo số 8 sẽ bước sang tuổi 32 vào cuối mùa hè này – thời điểm anh bước vào 12 tháng cuối cùng của bản hợp đồng. Ngoại trừ Kobbie Mainoo, Quỷ đỏ có quá ít sự lựa chọn đáng tin cậy.

Về cơ bản, Man Utd sẽ cần ít nhất hai tân binh cho khu vực giữa sân, đặc biệt khi tấm vé dự Champions League mùa tới sẽ nằm trong tầm tay nếu họ đánh bại Leeds United vào rạng sáng mai.

Elliot Anderson của Nottingham Forest là cái tên được ban lãnh đạo vô cùng ái mộ, nhưng mức giá của anh không hề rẻ và Manchester City dường như đang chiếm ưu thế trong cuộc đua giành chữ ký tiền vệ người Anh. Sandro Tonali (Newcastle United) cũng nằm trong danh sách theo dõi, trong khi Adam Wharton của Crystal Palace có lẽ là phương án tiết kiệm nhất.

Nhiều tiền vệ của Quỷ đỏ đã gây thất vọng.
Nhiều tiền vệ của Quỷ đỏ đã gây thất vọng.

Hụt hơi trước những "bom tấn" của các đối thủ

Việc kiểm soát trận đấu, đặc biệt là khi đang dẫn trước hoặc nỗ lực giành lại thế trận sau bàn thua, là một điểm yếu cố hữu đã hành hạ Man Utd lâu đến mức nhiều cổ động viên chẳng còn muốn nhớ tới. Trong bóng đá hiện đại, "kiểm soát" chính là thước đo của những đội bóng vĩ đại.

Không phải ngẫu nhiên mà trong suốt 10 mùa giải qua, ngoại trừ câu chuyện cổ tích của Leicester City (2015-16), mọi nhà vô địch Ngoại hạng Anh đều sở hữu bộ thông số vượt trội về tỷ lệ kiểm soát bóng, độ chính xác của đường chuyền, tỷ lệ chuyền dài thấp nhất, khả năng xây dựng lối chơi và những chuỗi phối hợp có ít nhất 10 đường chuyền liên tiếp.

Ngược lại, việc giảm nhịp độ trận đấu dường như là khái niệm xa xỉ đối với một Man Utd luôn thi đấu một cách hoảng loạn, hỗn loạn và thường xuyên phải nhận những bàn thua chóng vánh. Đó là hệ quả tất yếu của một hàng tiền vệ bị xem nhẹ trong khâu xây dựng đội hình.

Chỉ 8 trong số 50 bản hợp đồng dài hạn của Man Utd trong 10 năm qua là những tiền vệ thực thụ. Đáng buồn thay, 3 người trong số đó (Casemiro, Christian Eriksen và Nemanja Matic) đều cập bến Old Trafford khi đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp. Trong một môi trường cạnh tranh khốc liệt như Ngoại hạng Anh, họ không thể khỏa lấp những yếu điểm của đội bóng theo cái cách mà Paul Scholes và Ryan Giggs từng làm để hỗ trợ cho ngòi nổ Robin van Persie ở mùa giải cuối cùng của Sir Alex (2012-13).

Những "miếng băng gạc" chắp vá dĩ nhiên không bao giờ là đủ, nhất là khi các huấn luyện viên xuất sắc nhất tại các câu lạc bộ hàng đầu luôn coi hàng tiền vệ là trái tim của đội bóng.

Người hâm mộ Man Utd đã phải chứng kiến hết kỳ chuyển nhượng này đến kỳ chuyển nhượng khác trôi qua trong sự bất lực. Họ nhìn các đối thủ truyền kiếp liên tục mang về những "số 6", "số 8" hoặc những tiền vệ toàn diện, những người sau này trở thành nền tảng vô địch của đối thủ. Trong khi đó, đội bóng con cưng của họ cứ mãi loay hoay trong mớ bòng bong. Tệ hơn nữa, giới chóp bu tại Old Trafford dường như chưa bao giờ rút ra bài học từ những sai lầm trong quá khứ.

Mùa hè 2015, khi Chelsea và Manchester City lần lượt đưa về N'Golo Kante và Kevin De Bruyne – hai cầu thủ đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của giải đấu – bản kế hoạch vĩ đại của Man Utd lại là Morgan Schneiderlin, người hoàn toàn bị ngợp tại sân chơi lớn, và một Bastian Schweinsteiger đã luống tuổi và mẫn cảm với chấn thương.

Giai đoạn Fabinho cập bến Liverpool và Rodri gia nhập Man City - hai trái tim làm nên thành công tại Ngoại hạng Anh và Champions League của hai đội bóng này - Man Utd lại chiêu mộ Fred và Donny van de Beek.

Đôi khi, yếu tố rủi ro cũng đóng vai trò nhất định. Paul Pogba từng được kỳ vọng là một thương vụ xuất sắc, ngay cả với mức giá kỷ lục 89 triệu bảng. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ thực sự vươn tới đỉnh cao mà người hâm mộ kỳ vọng. Nhưng phần lớn thời gian, Man Utd chính là kẻ thù lớn nhất của chính mình trên thị trường chuyển nhượng. Vì vậy, mùa hè này sẽ là một bước ngoặt mang tính sống còn đối với nửa đỏ thành Manchester. Đã đến lúc Man Utd phải xóa bỏ "điểm mù" chết người này một lần và mãi mãi.