10 huyền thoại World Cup: Messi xếp sau 3 vĩ nhân

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

10 huyền thoại World Cup: Messi xếp sau 3 vĩ nhân

BongDa.com.vnKhám phá danh sách 10 huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử World Cup do tờ BBC Sport lựa chọn. Cùng nhìn lại những màn trình diễn đỉnh cao của Pele, Maradona, Messi, Mbappe và các biểu tượng bóng đá qua 22 kỳ giải đấu.

Theo bạn đâu là những huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử World Cup?
Theo bạn đâu là những huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử World Cup?

Việc cố gắng chắt lọc từ hàng ngàn cầu thủ đã từng góp mặt qua 22 kỳ giải đấu trải dài trong gần một thế kỷ để chọn ra top 10 huyền thoại World Cup vĩ đại nhất mọi thời đại chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Theo quan điểm của cây viết Alex Bysouth trên BBC Sport, 6 hoặc 7 vị trí dẫn đầu có lẽ đã quá rõ ràng - ngay cả khi thứ tự xếp hạng của họ vẫn còn là một chủ đề có thể gây tranh cãi - nhưng chính những cái tên lấp đầy các vị trí còn lại mới là những người chắc chắn sẽ châm ngòi cho những cuộc thảo luận sôi nổi nhất.

Thật khó để gạch tên Miroslav Klose, chẳng hạn, mặc dù thực tế là chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử World Cup chỉ có thể ngậm ngùi xếp ở vị trí thứ 11. Cũng không có chỗ cho Garrincha, cầu thủ chạy cánh người Brazil với đôi chân vòng kiềng đầy chói sáng, hay Roberto Baggio, một biểu tượng đích thực của bóng đá Ý, và cả tiền đạo người Pháp Just Fontaine, người đã ghi tới 13 bàn chỉ trong kỳ giải đấu năm 1958.

Một số vĩ nhân khác của môn thể thao này như biểu tượng người Hà Lan Johan Cruyff, tiền đạo Bồ Đào Nha Eusebio và cỗ máy ghi bàn của nước Đức Gerd Muller cũng vắng mặt - có lẽ một danh sách top 20 sẽ làm cho việc lựa chọn này trở nên dễ dàng hơn chăng? - trong khi đó, vẻ đẹp tập thể của đội tuyển Tây Ban Nha thế hệ năm 2010 đồng nghĩa với việc không có một cá nhân nào của họ góp mặt trong danh sách này.

Vậy ai là người đã vượt qua khe cửa hẹp để lọt vào danh sách? Dưới đây là 10 gương mặt xuất chúng nhất - những cái tên gắn liền và đồng nghĩa với lịch sử của giải đấu vĩ đại này do cây viết Alex Bysouth của tờ BBC Sport lựa chọn.

10. Sir Geoff Hurst, đội tuyển Anh, nhà vô địch World Cup 1966

Sir Geoff Hurst giơ cao chiếc cup Jules Rimet.
Sir Geoff Hurst giơ cao chiếc cup Jules Rimet.

Tất cả chúng ta đều đã biết về câu chuyện này. Đáng lẽ Hurst không được ra sân thi đấu vì tiền đạo ngôi sao của tuyển Anh là Jimmy Greaves, người bị chấn thương ở vòng bảng, đang dần bình phục thể lực để chuẩn bị cho trận chung kết năm 1966 đối đầu với Tây Đức, và đã có những tiếng gọi hối thúc yêu cầu Greaves phải đá chính tại Wembley.

Thế nhưng, Sir Alf Ramsey đã kiên định giữ lại người đàn ông chỉ mới ra mắt đội tuyển quốc gia vài tháng trước đó, và phần còn lại đã trở thành lịch sử. Tiền đạo của West Ham, Hurst, đã ghi một cú hat-trick tuyệt đẹp khi Tam Sư giành được danh hiệu danh giá nhất của môn thể thao này cho lần duy nhất trong lịch sử của họ - và lại còn ngay trên sân nhà.

Hurst tuyệt đối không phải là cầu thủ tài năng hay mang tính biểu tượng nhất trong đội hình năm đó, nhưng bạn không thể coi thường một cú hat-trick trong một trận cầu đinh vĩ đại như vậy - đó là một kỳ tích huyền thoại mà chỉ có Kylian Mbappe của Pháp mới có thể tái lập 4 năm trước tại Qatar, dẫu cho Mbappe lại ở bên phía đội thua cuộc.

Nếu không có Hurst, sẽ không có câu nói bất hủ "họ nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc...", cũng không có 60 năm đau khổ của bóng đá xứ sở sương mù.

9. Cafu, đội tuyển Brazil, nhà vô địch World Cup 1994 & 2002

Cafu cùng tuyển Brazil vô địch World Cup 2002.
Cafu cùng tuyển Brazil vô địch World Cup 2002.

Chúng ta sẽ dành một 'pha kiến tạo' cho Kevin Bridges trong sự lựa chọn này. Nếu bạn chưa xem chương trình 'In Search of the Beautiful Game' của anh ấy trên iPlayer, thì nó thực sự rất đáng để tìm xem.

Diễn viên hài này đã đổi Clydebank để đến với Copacabana nhằm tìm kiếm 'jogo bonito' (lối chơi đẹp) và đã gặp gỡ huyền thoại Cafu - người đàn ông duy nhất góp mặt trong ba trận chung kết World Cup liên tiếp.

Hậu vệ cánh đầy dũng mãnh này đã vào sân từ băng ghế dự bị khi Brazil đánh bại Ý trên chấm phạt đền tại Rose Bowl vào năm 1994, là người nếm mùi thất bại ở trận chung kết tại Pháp 4 năm sau đó, và rồi nâng cao chiếc cúp vô địch với tư cách là đội trưởng tại Nhật Bản và Hàn Quốc vào năm 2002.

Cafu là một vị vua đích thực của World Cup, chỉ có Klose là sở hữu nhiều hơn con số 16 chiến thắng của anh qua 4 kỳ giải đấu. Tuy nhiên, anh cũng là một huyền thoại luôn nhớ về cội nguồn của mình - dòng chữ "100% Jardim Irene" được anh viết nguệch ngoạc trên chiếc áo màu vàng hoàng yến trước khi nâng cúp vào năm 2002 chính là một thông điệp gửi tới khu ổ chuột ở Sao Paulo, nơi anh đã lớn lên.

8. Paolo Rossi, đội tuyển Ý, nhà vô địch World Cup 1982

Paolo Rossi cùng danh hiệu World Cup 1982.
Paolo Rossi cùng danh hiệu World Cup 1982.

Câu chuyện cổ tích tại World Cup của Rossi bắt đầu trong trận đấu với Brazil, một trong những trận cầu mang tính biểu tượng bậc nhất mọi thời đại của giải đấu - màu xanh Azzurri đẫm mồ hôi đối đầu với màu vàng rực rỡ của ứng cử viên vô địch, một trận đấu kinh điển diễn ra trong nhịp điệu dồn dập của những tiếng kèn vang vọng tại Barcelona.

Sức mạnh của đội tuyển Ý vốn dĩ được cho là nằm ở hàng phòng ngự của họ, nhưng Rossi đã chứng minh mình là người hùng lập hat-trick - ghi hai bàn trong hiệp một và giành lấy bàn ấn định chiến thắng trong hiệp hai.

Đó cũng là những bàn thắng đầu tiên của chàng tiền đạo này cho đội tuyển Ý kể từ khi trở lại sau lệnh cấm thi đấu 2 năm vì bê bối dàn xếp tỷ số vào đầu năm đó - một cáo buộc mà anh luôn phủ nhận - nhưng đó chắc chắn không phải là những bàn thắng cuối cùng.

Kẻ săn mồi trong vòng cấm này đã ghi cả hai bàn thắng trong trận bán kết trước Ba Lan, và sau đó ghi bàn mở tỷ số khi Ý khuất phục Tây Đức 3-1 trong trận chung kết tại Bernabeu để giành chức vô địch World Cup đầu tiên kể từ năm 1938. Sáu bàn thắng của Rossi đã mang về cho anh danh hiệu Chiếc giày vàng (Golden Boot) và Quả bóng vàng (Golden Ball) của giải đấu, cũng như giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới (World Player of the Year).

7. Zinedine Zidane, đội tuyển Pháp, nhà vô địch World Cup 1998

Zinedine Zidane góp công lớn trong chức vô địch World Cup 1998 của tuyển Pháp.
Zinedine Zidane góp công lớn trong chức vô địch World Cup 1998 của tuyển Pháp.

Với những tiếng hô vang "Zidane president!", hình ảnh của Zidane cùng thông điệp "Merci, Zizou" (Cảm ơn, Zizou) đã thắp sáng Khải Hoàn Môn (Arc de Triomphe) khi hơn một triệu người hâm mộ vui sướng chen chúc trên đại lộ Champs-Élysees để ăn mừng thành công tại World Cup của đội tuyển Pháp vào năm 1998.

Zidane, một người nhập cư Algeria thế hệ thứ hai lớn lên trong những tòa nhà cao tầng bằng bê tông ở phía bắc Marseille, chính là bùa hộ mệnh và là bộ mặt của một đội tuyển Les Bleus đa văn hóa đã xuất sắc mang về giải thưởng bóng đá lớn nhất toàn cầu.

Hậu vệ người Pháp Lilian Thuram từng nói: "Chúng tôi nhận ra Zidane là cầu thủ sẽ tạo ra sự khác biệt".

Di sản World Cup của chàng tiền vệ hào hoa này là một sự pha trộn giữa những bàn thắng quan trọng, sự chói sáng rực rỡ như những vũ công ballet và cả những chiếc thẻ đỏ của một cái đầu nóng. Thất bại của Pháp ở trận chung kết năm 2006 trước Ý dĩ nhiên luôn được nhớ đến với cú húc đầu của Zidane vào Marco Materazzi. Nhưng anh cũng đã bỏ lỡ 2 trận đấu vào năm '98 sau khi bị đuổi khỏi sân ở vòng bảng trong trận gặp Ả Rập Xê Út.

Anh đã trở lại ở trận tứ kết, dẫn dắt Pháp vượt qua Ý và sau đó là Croatia, trước khi mang đến một màn trình diễn đỉnh cao trong trận chung kết với Brazil, ghi hai bàn - đều là những pha đánh đầu từ các quả phạt góc - để châm ngòi cho những màn ăn mừng cuồng nhiệt tại Paris.

6. Kylian Mbappe, đội tuyển Pháp, nhà vô địch World Cup 2018

Kylian Mbappe vô địch World Cup năm 19 tuổi.
Kylian Mbappe vô địch World Cup năm 19 tuổi.

Huyền thoại về Mbappe tại World Cup vẫn đang được viết tiếp. Ở tuổi 27, và với tiềm năng tham dự thêm hai hoặc thậm chí ba kỳ giải đấu nữa, siêu sao người Pháp hoàn toàn có thể vươn lên thách thức những vị trí dẫn đầu của danh sách này vào thời điểm anh giải nghệ.

Tiền đạo này đã thi đấu vô cùng xuất sắc tại Nga khi mới 19 tuổi vào năm 2018 - trở thành cầu thủ trẻ nhất từng ghi bàn cho đội tuyển Pháp, cầu thủ tuổi teen đầu tiên lập cú đúp trong một trận đấu loại trực tiếp kể từ thời Pele năm 1958 với cú đúp ở vòng 16 đội trước Argentina, và sau đó là cầu thủ tuổi teen đầu tiên kể từ Pele ghi bàn trong một trận chung kết khi Les Bleus đánh bại Croatia.

Có thể nói sự nghiệp của Mbappe đã đạt đến đỉnh cao tại các kỳ World Cup. Ghi bàn liên tục tại Paris St-Germain và hiện tại là Real Madrid, nhưng chưa thể giành được Champions League với bất kỳ đội bóng nào, chính trên sân khấu lớn nhất cùng đội tuyển Pháp mới là nơi anh tỏa sáng rực rỡ nhất.

Chỉ riêng màn trình diễn của anh trước Argentina trong trận chung kết năm 2022 - ghi một cú hat-trick đầy chói sáng - cũng đã đủ xứng đáng để anh giành được giải thưởng lớn nhất của bóng đá lần thứ hai. Chỉ có điều, anh đã phải đối đầu với một Lionel Messi và những người đồng đội...

5. Franz Beckenbauer, Tây Đức, nhà vô địch World Cup 1974 (và năm 1990 với tư cách là huấn luyện viên trưởng của đội tuyển Đức)

Franz Beckenbauer là một trong số ít người có thể vô địch World Cup cả với tư cách cầu thủ lẫn khi làm huấn luyện viên.
Franz Beckenbauer là một trong số ít người có thể vô địch World Cup cả với tư cách cầu thủ lẫn khi làm huấn luyện viên.

Từng giành ngôi á quân năm 1966 và vị trí thứ ba vào 4 năm sau đó, Franz Beckenbauer cuối cùng cũng đã chạm tay vào chiếc cúp World Cup vào năm 1974, khi ông làm đội trưởng dẫn dắt Tây Đức giành chiến thắng trước một Hà Lan được đánh giá rất cao.

Beckenbauer, một hậu vệ có lối chơi bóng thanh thoát, đã dẫn dắt đội chủ nhà trong việc cản phá lối chơi 'Total Football' (Bóng đá tổng lực) của đội tuyển do Cruyff dẫn đầu - chính phong cách chơi bóng này cũng đã ảnh hưởng đến lối chơi của riêng ông - ngay cả sau khi đội bóng của ông bị dẫn trước bởi một quả phạt đền ở phút thứ hai khi chưa kịp chạm vào bóng.

Đó là kỳ giải đấu thứ ba và cũng là kỳ cuối cùng của ông với tư cách là một cầu thủ, nhưng Der Kaiser (Hoàng đế) đã trở lại trên băng ghế chỉ đạo để dẫn dắt đất nước của mình lọt vào các trận chung kết liên tiếp.

Tây Đức đã bị Argentina đánh bại vào năm 1986, nhưng 4 năm sau, Beckenbauer đã trở thành một phần của nhóm những cá nhân tinh hoa giành chức vô địch World Cup với cả tư cách cầu thủ lẫn huấn luyện viên khi đội bóng của ông phục thù thành công La Albiceleste tại Ý.

4. Lionel Messi, đội tuyển Argentina, nhà vô địch World Cup 2022

Lionel Messi vẫn có cơ hội cải thiện thứ hạng trong bảng danh sách này với kỳ World Cup 2026.
Lionel Messi vẫn có cơ hội cải thiện thứ hạng trong bảng danh sách này với kỳ World Cup 2026.

Đã từng có lúc người ta tưởng chừng như chức vô địch sẽ không bao giờ mỉm cười với cả hai cầu thủ xuất sắc nhất trong thế hệ của họ, và có thể là xuất sắc nhất mọi thời đại.

Messi và Cristiano Ronaldo đã bước sâu vào những năm tháng tuổi 30 của mình mà không có một chức vô địch World Cup nào trong tay, và biểu tượng của Argentina đang phải đối mặt với nguy cơ bị loại sớm tại Qatar sau thất bại gây sốc trong trận mở màn trước Ả Rập Xê Út.

Tuy nhiên, trong kỳ giải đấu thứ năm của mình, Messi - người từng dẫn dắt Argentina lọt vào trận chung kết năm 2014 - đã đảo ngược hoàn toàn số phận của đội bóng. Một bàn thắng và một pha kiến tạo trước Mexico đã mở màn, trước khi anh tiếp tục nổ súng trước Australia ở vòng 16 đội, ghi một quả phạt đền trong trận tứ kết với Hà Lan và một quả phạt đền khác trước Croatia ở vòng bán kết.

Messi một lần nữa trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong trận chung kết kinh điển trước nước Pháp. Chàng ảo thuật gia nhỏ bé này đã ghi hai bàn, nâng tổng số bàn thắng của anh tại giải đấu lên con số 7, trước khi thực hiện thành công cú sút trong loạt luân lưu để giúp Argentina lần đầu tiên giành được World Cup kể từ những chiến công hiển hách của Diego Maradona vào năm 1986.

3. Ronaldo, đội tuyển Brazil, nhà vô địch World Cup 1994 & 2002

Ronaldo đã có một kỳ World Cup ấn tượng tại châu Á.
Ronaldo đã có một kỳ World Cup ấn tượng tại châu Á.

Một câu chuyện nổi tiếng về sự cứu rỗi. Giống như Cafu, tiền đạo Ronaldo có tên trong đội hình khi Brazil vô địch World Cup năm 1994, nhưng khi đó mới 17 tuổi và không hề ra sân một phút nào.

Bốn năm sau, anh ở phong độ đỉnh cao rực rỡ nhất, một sự pha trộn không thể cản phá giữa tốc độ, kỹ thuật và khả năng dứt điểm tàn nhẫn đã tôn vinh anh là cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh.

Anh đã ghi 4 bàn thắng trên hành trình Brazil tiến vào chung kết, nhưng một cơn co giật trước thềm trận đấu - và sự bối rối kéo theo sau đó về việc anh có ra sân hay không - đã khiến tiền đạo vô cùng sung mãn này thi đấu hoàn toàn mờ nhạt khi Selecao bị Pháp đánh bại thê thảm.

Những năm tháng trước thềm kỳ World Cup tiếp theo của anh vào năm 2002 đã bị hủy hoại bởi một chấn thương đầu gối nghiêm trọng, Ronaldo hiếm khi ra sân cho Inter Milan hay đội tuyển Brazil và việc anh có tên trong danh sách tham dự giải đấu cũng từng bị nghi ngờ.

Nhưng tại Nhật Bản và Hàn Quốc, anh đã có thể thắp lại những tia sáng rực rỡ, ghi 8 bàn thắng trong đó có hai bàn ở trận chung kết trước Đức để xua tan đi những ký ức đau buồn tại Paris.

Ronaldo sau đó đã nâng tổng số bàn thắng tại World Cup của mình lên một kỷ lục thời bấy giờ là 15 bàn trong kỳ giải đấu tại Đức 4 năm sau đó.

2. Diego Maradona, đội tuyển Argentina, nhà vô địch World Cup 1986

Diego Maradona và khoảnh khắc Bàn tay của Chúa đầy tai tiếng.
Diego Maradona và khoảnh khắc Bàn tay của Chúa đầy tai tiếng.

Ông xếp ở vị trí thứ hai trong danh sách này, nhưng ít có ai mang lại tầm ảnh hưởng lớn hơn Maradona - một nhận định được minh chứng rõ nét qua những mùa hè World Cup của ông.

Bị bỏ lại ở quê nhà khi mới là một chàng trai 17 tuổi non nớt vào năm 1978, thời điểm Argentina đánh bại Hà Lan để giành chức vô địch World Cup đầu tiên, lần đầu tiên Maradona được nếm trải hương vị của sự kiện bóng đá lớn nhất hành tinh là vào 4 năm sau đó. Khi ấy, chàng tiền đạo hào hoa này đã bị đuổi khỏi sân vì hành vi trả đũa khi nhà đương kim vô địch bị loại trong một cuộc đụng độ khốc liệt với Brazil.

Mùa hè mang tính định hình của Maradona sẽ đến ở Mexico vào năm 1986. Điều được coi là giải đấu cá nhân xuất sắc nhất trong lịch sử được nhớ đến sống động nhất qua hai bàn thắng của ông vào lưới tuyển Anh ở tứ kết.

Bàn thắng đầu tiên là khoảnh khắc 'Hand of God' (Bàn tay của Chúa) đầy tai tiếng. Bàn thắng thứ hai, một hành động của một thiên tài thuần túy - một pha rê bóng táo bạo từ phần sân nhà, khiến các cầu thủ Anh như bị dính chặt vào mặt cỏ của sân Azteca, trước khi đánh lừa và vượt qua thủ môn Peter Shilton.

Ông tiếp tục lập cú đúp trong trận bán kết trước Bỉ, trước khi mang băng đội trưởng dẫn dắt Argentina tới chiến thắng trước Tây Đức trong trận chung kết - khép lại giải đấu với 5 bàn thắng và một số lượng pha kiến tạo tương đương.

Đội tuyển Argentina của một Maradona đầy nước mắt đã là những kẻ thất bại trong trận chung kết năm 1990, và 4 năm sau đó 'El Pibe de Oro' (Cậu bé vàng) đã kết thúc kỳ World Cup của mình với những tình tiết kịch tính và bê bối đặc trưng dường như luôn bám lấy ông như một cái bóng - bị tống cổ về nước sau khi có kết quả xét nghiệm dương tính với các chất cấm ở vòng bảng.

1. Pele, đội tuyển Brazil, nhà vô địch World Cup 1958, 1962 & 1970

Thật khó để sánh ngang Pele về sự vĩ đại trong lịch sử các VCK World Cup.
Thật khó để sánh ngang Pele về sự vĩ đại trong lịch sử các VCK World Cup.

Còn ai khác có thể đứng ở vị trí này ngoài Pele vĩ đại? Người đàn ông duy nhất giành được 3 chức vô địch World Cup, tất cả đều ở những thập kỷ khác nhau và, đối với nhiều thế hệ, ông là cái tên mang tính biểu tượng nhất trong môn thể thao này.

Từng nổi tiếng với lời hứa sẽ mang về cho cha mình chức vô địch World Cup sau thất bại gây sốc của Brazil trước Uruguay tại sân Maracana năm 1950, Pele khi đó mới 17 tuổi đã bùng nổ và bước vào ý thức của thế giới bóng đá năm 1958 với một cú hat-trick ở bán kết trước Pháp cùng hai bàn thắng nữa trong trận chung kết trước Thụy Điển.

Ông là một phần của đội hình Brazil bảo vệ thành công chiếc cúp vô địch 4 năm sau đó, nhưng đã bỏ lỡ phần lớn giải đấu do chấn thương sau khi ghi bàn ở trận mở màn - và chỉ nhận được huy chương của người chiến thắng sau này. Năm 1966, với tư cách là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, ông đã phải hứng chịu lối chơi bạo lực đến mức thề sẽ không bao giờ thi đấu tại giải đấu này một lần nào nữa.

Tuy nhiên, đến năm 1970, Pele đã trở lại. Gánh trên vai trọng trách của cả quốc gia tại Mexico, tiền đạo này đã ở đỉnh cao của kỹ thuật cá nhân, sự sáng tạo và tính đột phá, vô cùng rực rỡ trong màu áo vàng khi Selecao lọt vào trận chung kết một cách đầy phong cách, sau đó hủy diệt Ý với tỷ số 4-1. Trong trận đấu đó, Pele ghi bàn mở tỷ số và kiến tạo hai bàn khác.

Với 12 bàn thắng sau 14 trận đã chơi tại bốn kỳ giải đấu, Pele tất nhiên là huyền thoại World Cup vĩ đại nhất mọi thời đại.

Có những cầu thủ đã trở thành một phần tuổi thơ của người hâm mộ bóng đá toàn cầu. Tại World Cup 2026, chúng ta có thể sẽ là những nhân chứng đặc biệt chứng kiến lần cuối cùng những siêu sao như Cristiano Ronaldo hay Lionel Messi sải bước trên sân khấu lớn nhất hành tinh. Họ không chỉ là những chiến binh, mà còn là di sản sống của môn thể thao vua. Mời độc giả cùng điểm qua Top 10 'lão tướng' đáng theo dõi nhất ở World Cup 2026 – những cái tên hứa hẹn sẽ mang đến những khoảnh khắc bùng nổ cuối cùng.