Thủ môn ĐT Việt Nam là vị trí không thể đốt cháy giai đoạn
BongDa.com.vnDù trẻ hóa mạnh mẽ năm 2026, đội tuyển Việt Nam vẫn khó thay máu thủ môn bởi vị trí này đòi hỏi kinh nghiệm, bản lĩnh dày dạn thay vì chỉ dựa vào sức trẻ.
Trong kế hoạch cải tổ toàn diện đội hình của HLV Kim Sang-sik hướng tới năm 2026, thủ môn được xác định là vị trí duy nhất gần như đứng ngoài làn sóng trẻ hóa.
Đây là một ngoại lệ mang tính đặc thù của bóng đá, nơi sự vững vàng không thể xây dựng trong một sớm một chiều. Dù các nhân tố trẻ đang trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng thực tế cho thấy khoảng cách về bản lĩnh và kinh nghiệm so với dàn cựu binh vẫn là một rào cản quá lớn để có thể thực hiện một cuộc lật đổ ở khu vực khung gỗ.
Nhìn lại lịch sử từ thời HLV Park Hang-seo, chúng ta có thể thấy một lộ trình tương tự. Thành công vang dội của lứa U23 năm 2018 đã tạo ra một bộ khung mới cho đội tuyển quốc gia, nhưng vị trí "người gác đền" vẫn thuộc về Đặng Văn Lâm thay vì người hùng Thường Châu Bùi Tiến Dũng.
Lý do rất đơn giản: Văn Lâm khi đó đã có bề dày chinh chiến tại Nga và V-League, sở hữu bản lĩnh được trui rèn qua thời gian mà các thủ môn trẻ khó lòng "đốt cháy giai đoạn". Ngay cả trong những thời điểm Văn Lâm vắng mặt, ông Park vẫn ưu tiên những cái tên già dặn như Bùi Tấn Trường hay Trần Nguyên Mạnh.
HLV Kim Sang-sik hiện nay dường như cũng đang theo đuổi triết lý thực dụng và an toàn đó. Trong suốt 15 trận đấu chính thức vừa qua, ông mới chỉ trao cơ hội bắt chính duy nhất một lần cho một thủ môn dưới 23 tuổi là Trần Trung Kiên.
Tuy nhiên, đó là trận đấu trước đối thủ yếu Nepal. Điều này ngầm khẳng định rằng, ở những đấu trường áp lực cao, chiến lược gia người Hàn Quốc cần một đôi tay thực sự "trải đời".
Bóng đá Việt Nam đang sở hữu một lứa thủ môn trẻ tiềm năng như Trần Trung Kiên, Nguyễn Văn Việt hay Cao Văn Bình với kỹ năng hiện đại và khả năng chơi chân tốt, nhưng họ vẫn thiếu đi "trầm tích thời gian", yếu tố tiên quyết để làm chủ vòng cấm ở cấp độ quốc tế.
Sức ép từ dàn thủ môn kinh nghiệm hiện nay là quá lớn, khiến cánh cửa cho lớp trẻ càng trở nên hẹp hơn. Nguyễn Filip là một ví dụ điển hình với 8 năm chinh chiến tại các giải đấu đỉnh cao châu Âu như Europa League.
Với chiều cao 1,92 m cùng kỹ năng toàn diện, anh là một bức tường thép khó bị xô đổ. Trong khi đó, Patrik Lê Giang lại đang khẳng định đẳng cấp vượt trội tại sân chơi V-League. Với thể hình lý tưởng và kinh nghiệm nhiều năm thi đấu tại Slovakia, Lê Giang luôn là sự lựa chọn mang lại sự an tâm tuyệt đối cho bất kỳ huấn luyện viên nào.
Không thể không nhắc đến Đặng Văn Lâm, người đã có gần một thập kỷ cống hiến cho màu áo đỏ. Dù có thể không được đánh giá cao ở khả năng chơi chân hiện đại, nhưng Văn Lâm lại sở hữu cái "duyên" và phản xạ ổn định trong các giải đấu lớn.
Ngoài ra, những thủ môn như Đình Triệu cũng cung cấp một giải pháp an toàn, phù hợp với triết lý xây dựng hàng thủ kiên cố của HLV Kim Sang-sik. Tất cả những cái tên này tạo nên một cuộc đua "nội bộ" giữa các cựu binh dày dạn, nơi mà sự sai sót được hạn chế tối đa nhờ bản lĩnh trận mạc.
Về bản chất, việc thay máu ở vị trí thủ môn chỉ có thể xảy ra khi lứa đàn anh suy giảm phong độ hoặc mất động lực cạnh tranh, đồng thời lứa trẻ phải thực sự xuất chúng và khẳng định được mình tại V-League.
Hiện tại, khi các "lão tướng" vẫn giữ được thể lực và khát khao chiến đấu, cuộc chuyển giao thế hệ ở vị trí này chắc chắn sẽ diễn ra chậm hơn rất nhiều so với các vị trí khác trên sân.
Các thủ môn trẻ như Trung Kiên hay Văn Việt có lẽ sẽ phải tiếp tục kiên nhẫn, tận dụng từng cơ hội nhỏ nhất để tích lũy kinh nghiệm, chờ đợi thời điểm chín muồi để có thể thay thế các tượng đài hiện nay.



Asian Cup Qualification Playoff