Ngày này năm xưa: Eric Abidal và hành trình trở lại từ lằn ranh sinh tử
BongDa.com.vnĐêm ngày 28 tháng 5 năm 2011, trên thảm cỏ huyền thoại Wembley, Barcelona đè bẹp Manchester United 3-1 bằng một màn trình diễn được coi là đỉnh cao hoàn hảo của triết lý Tiki-taka.
Nhưng khoảnh khắc lay động hàng triệu trái tim yêu bóng đá trên toàn thế giới lại không nằm ở những bàn thắng ngoạn mục của Lionel Messi hay David Villa. Nó xuất hiện ở thời điểm chiếc cúp bạc UEFA Champions League chuẩn bị được trao.
Carles Puyol, đội trưởng của Barcelona, đã đưa chiếc cúp Champions League cho Eric Abidal để anh là người đầu tiên nâng cao danh hiệu vô địch. Trong khoảnh khắc Abidal giơ cao chiếc cúp bạc giữa bầu trời đêm London, những giọt nước mắt đã rơi. Đó không chỉ là niềm vui của một nhà vô địch châu Âu, mà là chiến thắng vĩ đại của một con người vừa bước ra từ lằn ranh mong manh giữa sự sống và cái chết.
Hôm nay, ngày 11 tháng 9, Eric Abidal tròn 47 tuổi. Nhìn lại sự nghiệp của anh, người ta không chỉ nhớ về một hậu vệ tài năng với lối chơi điềm tĩnh, mà còn nhớ về một biểu tượng bất tử của nghị lực phi thường trong lịch sử bóng đá thế giới.
Cán cân cân bằng ở Camp Nou
Sinh ngày 11 tháng 9 năm 1979 tại Saint-Genis-Laval, thuộc vùng đô thị Lyon, trong một gia đình có nguồn gốc Martinique, Eric Abidal từng bước khẳng định tên tuổi tại Monaco và Lille trước khi vươn tầm thành một trong những hậu vệ trái xuất sắc nhất Ligue 1 trong màu áo Olympique Lyonnais.
Mùa hè năm 2007, Barcelona chi ra 15 triệu euro để đưa Abidal về Camp Nou. Đặt chân đến xứ Catalonia giữa thời điểm CLB đang rơi vào giai đoạn chuyển giao, Abidal nhanh chóng trở thành một mắt xích quan trọng trong đội hình của Pep Guardiola khi vị chiến lược gia này tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng vào năm 2008.
Khác với Dani Alves thường xuyên dâng cao như một tiền đạo bám biên bên hành lang cánh phải, Abidal thiên về sự cân bằng, kỷ luật và khả năng đảm bảo an toàn phía sau. Sự điềm tĩnh, tốc độ cùng tư duy vị trí nhạy bén giúp hậu vệ người Pháp trở thành tấm bệ phóng vững chắc cho tuyến trên thoải mái phô diễn ma thuật. Trong giai đoạn rực rỡ từ 2008 đến 2011, anh cùng Barcelona càn quét các danh hiệu cao quý, từ cú ăn sáu lịch sử năm 2009 cho đến những chức vô địch La Liga liên tiếp.
Cú sốc giữa đỉnh cao và cuộc trở lại thần kỳ
Tháng 3 năm 2011, Barcelona đang băng băng về đích trên mọi mặt trận. Nhưng một đám mây đen u ám bất ngờ đổ ập xuống phòng thay đồ Camp Nou.
Ngày 15 tháng 3 năm 2011, thông cáo báo chí từ Barcelona khiến toàn bộ thế giới bóng đá bàng hoàng, Eric Abidal được chẩn đoán có một khối u ở gan. Ngày 17 tháng 3, anh chính thức bước vào ca phẫu thuật. Tin tức ấy khiến bóng đá ngay lập tức trở thành thứ yếu, điều các đồng đội và người hâm mộ cầu nguyện lúc này chỉ là sự an toàn cho tính mạng của anh.
Trên khắp các sân cỏ châu Âu, đồng đội lẫn đối thủ đều mang những chiếc áo in dòng chữ "Ànims Abidal" (Cố lên Abidal) để tiếp thêm sức mạnh cho hậu vệ người Pháp.
Ý chí chiến đấu phi thường của Abidal đã tạo nên một phép màu. Chỉ 47 ngày sau ca phẫu thuật, anh chính thức tái xuất sân cỏ. Ở những phút cuối trận bán kết lượt về Champions League gặp Real Madrid ngày 3 tháng 5 năm 2011, khán đài Camp Nou đứng dậy vỗ tay không ngớt khi Abidal bước qua đường biên.
Cuối trận đấu, các cầu thủ Barcelona đã tung hô anh lên không trung. Đỉnh cao của hành trình trở lại kỳ diệu ấy chính là đêm Wembley ngày 28 tháng 5, nơi anh thi đấu trọn vẹn 90 phút trước Manchester United và được Puyol nhường đặc quyền nâng cúp.
Trận chiến ghép gan và cái ôm trên đường biên
Những tưởng cơn bão đã lùi xa, nhưng thử thách nghiệt ngã nhất vẫn chưa dừng lại. Đúng một năm sau, vào tháng 3 năm 2012, các bác sĩ xác định Abidal cần phải tiến hành ghép gan. Người anh họ Gerard của Abidal đã tình nguyện hiến một phần lá gan của mình để cứu sống anh.
Ngày 10 tháng 4 năm 2012, Abidal trải qua ca ghép gan tại Barcelona. Đó là quãng thời gian vô cùng khắc nghiệt đối với hậu vệ người Pháp khi phải trải qua nhiều tháng điều trị cách ly nghiêm ngặt và đối mặt với những biến đổi lớn về thể trạng. Việc một vận động viên đỉnh cao có thể trở lại với thể thao chuyên nghiệp sau một ca phẫu thuật ghép nội tạng là điều gần như chưa từng có tiền lệ.
Thế nhưng, Abidal lại một lần nữa biến điều không thể thành có thể.
Sau hơn một năm kiên trì điều trị và hồi phục, ngày 6 tháng 4 năm 2013, trong trận đấu giữa Barcelona và Mallorca, Abidal chính thức trở lại thi đấu khi được tung vào sân từ băng ghế dự bị ở phút 86. Hơn 80.000 khán giả tại Camp Nou đã vỗ tay không ngớt để đón chào sự trở lại của chiếc áo số 22.
Di sản vượt xa ranh giới bóng đá
Kết thúc mùa giải 2012/2013, Abidal chia tay Barcelona khi hết hạn hợp đồng. Anh tiếp tục thi đấu cho Monaco và Olympiacos trước khi chính thức tuyên bố treo giày vào tháng 12 năm 2014 ở tuổi 35, khép lại 15 mùa giải chuyên nghiệp đầy tự hào.
Trong sự nghiệp lẫy lừng của mình, Abidal đã sưu tập trọn bộ danh hiệu danh giá, 3 chức vô địch Ligue 1 cùng Lyon, 4 chức vô địch La Liga, 2 Champions League, 2 Cúp Nhà vua cùng Barcelona, và từng cùng đội tuyển Pháp lọt vào trận chung kết World Cup 2006 (với 67 lần khoác áo ĐTQG).
Tuy nhiên, khi nhắc đến Eric Abidal, những con số thống kê hay bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ chỉ là một phần câu chuyện. Di sản lớn nhất mà anh để lại cho thế giới bóng đá chính là bài học vô giá về niềm tin, ý chí quật cường và giá trị của tình người.
Bóng đá hiện đại thường được đo đếm bằng những bản hợp đồng đắt giá hay những cuộc tranh cãi chiến thuật. Nhưng những câu chuyện như của Eric Abidal nhắc nhở chúng ta về bản chất nguyên bản nhất của thể thao, đó là nơi tôn vinh sức mạnh tinh thần của con người, nơi tình đồng đội và nghị lực sống có thể vượt qua những nghịch cảnh tăm tối nhất.
Chúc mừng sinh nhật chiếc áo số 22 huyền thoại, Eric Abidal, người đã chiến thắng trong trận chiến vĩ đại nhất của cuộc đời!




