Lịch sử tuyển Peru: Biểu tượng "La Bicolor" của Nam Mỹ

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Lịch sử tuyển Peru: Biểu tượng "La Bicolor" của Nam Mỹ

BongDa.com.vnĐội tuyển bóng đá quốc gia Peru (Seleccion de futbol del Peru) không chỉ là đại diện thể thao mà còn là niềm tự hào văn hóa của quốc gia vùng Andes. Với hai chức vô địch Copa America cùng năm lần tham dự World Cup, Peru nổi tiếng với lối chơi kỹ thuật, chiếc áo đấu dải chéo đỏ trứ danh và lực lượng cổ động viên cuồng nhiệt bậc nhất thế giới.

Peru từng vô địch Copa America và dự World Cup.
Peru từng vô địch Copa America và dự World Cup.
Mốc thời gian Sự kiện xảy ra
1927 Liên đoàn bóng đá Peru (FPF) thành lập đội tuyển quốc gia và có trận ra mắt tại Giải vô địch Nam Mỹ.
1930 Tham dự kỳ World Cup đầu tiên trong lịch sử được tổ chức tại Uruguay.
1936 Thi đấu ấn tượng tại Olympic Berlin và chính thức sử dụng mẫu áo đấu có dải chéo màu đỏ (biểu tượng đến ngày nay).
1939 Lần đầu tiên vô địch Giải vô địch Nam Mỹ (nay là Copa America) với sự tỏa sáng của huyền thoại Teodoro Fernandez.
1970 Lọt vào tứ kết World Cup tại Mexico và vinh dự nhận giải thưởng FIFA Fair Play đầu tiên.
1975 Đăng quang ngôi vô địch Copa America lần thứ hai sau khi đánh bại Colombia trong trận play-off.
1978 – 1982 Giai đoạn hoàng kim với việc liên tiếp giành vé tham dự vòng chung kết World Cup.
1987 Thảm kịch máy bay rơi chở đội Alianza Lima khiến đội tuyển quốc gia mất đi nhiều cầu thủ thế hệ trẻ tài năng.
2018 Trở lại đấu trường World Cup tại Nga sau 36 năm vắng bóng dưới sự dẫn dắt của HLV Ricardo Gareca.
2019 Giành ngôi Á quân Copa America (thua Brazil ở chung kết).
09/2025 Manuel Barreto được bổ nhiệm làm huấn luyện viên tạm quyền sau những thay đổi ở vị trí ban huấn luyện.

1. Tổng quan và sự hình thành

Đội tuyển Peru, thường được gọi với biệt danh La Bicolor (Hai màu) hoặc La Blanquirroja (Trắng và Đỏ), được quản lý bởi Liên đoàn bóng đá Peru (FPF) - tổ chức thành lập năm 1922. Peru gia nhập FIFA vào năm 1924 và trở thành thành viên của CONMEBOL vào năm 1925.

Bóng đá được du nhập vào Peru từ thế kỷ 19 bởi những người nhập cư Anh và những người Peru trở về từ Anh. Các câu lạc bộ đầu tiên như Lima Cricket Club (1859) hay Alianza Lima (1901) đã đặt nền móng cho văn hóa bóng đá tại đây. Đội tuyển quốc gia chính thức được thành lập vào năm 1927 và có trận ra mắt tại Giải vô địch Nam Mỹ tổ chức trên sân nhà, nơi họ thua Uruguay 0-4 nhưng sau đó thắng Bolivia 3-2.

2. Các giai đoạn phát triển lịch sử

Thế hệ vàng đầu tiên (Thập niên 1930)

Thập niên 1930 được coi là kỷ nguyên vàng đầu tiên của bóng đá Peru. Được dẫn dắt bởi bộ ba huyền thoại "Rodillo Negro" (Con lăn đen) gồm Alejandro Villanueva, thủ môn Juan Valdivieso và chân sút vĩ đại Teodoro "Lolo" Fernandez, Peru đã gặt hái những thành công vang dội.

  • World Cup 1930: Peru tham dự kỳ World Cup đầu tiên tại Uruguay với tư cách khách mời nhưng không vượt qua vòng bảng.
  • Olympic 1936: Tại Berlin, Peru gây tiếng vang lớn khi đánh bại Phần Lan 7-3 và thắng Áo (đội tuyển mạnh nhất nhì châu Âu lúc bấy giờ) 4-2 trong hiệp phụ. Tuy nhiên, do các tranh cãi chính trị và yêu cầu đá lại trận đấu, phái đoàn Peru đã rút lui.
  • Vô địch Nam Mỹ 1939: Đỉnh cao của thế hệ này là chức vô địch South American Championship (tiền thân Copa America) năm 1939 trên sân nhà, nơi họ toàn thắng cả 4 trận và Lolo Fernández là vua phá lưới.

Giai đoạn thoái trào (1940 – 1960)

Sau những năm 1930 rực rỡ, bóng đá Peru rơi vào giai đoạn suy thoái kéo dài do các vấn đề chính trị và xã hội ảnh hưởng đến thể thao. Mặc dù vẫn có những thành tích đáng khích lệ như hạng ba giải Nam Mỹ năm 1949 và 1955, Peru đã không thể giành vé tham dự các kỳ World Cup từ 1954 đến 1966.

Thế hệ vàng thứ hai (1970 – 1982)

Bóng đá Peru trỗi dậy mạnh mẽ vào cuối thập niên 1960, mở ra kỷ nguyên vàng thứ hai với lối chơi tấn công đẹp mắt được thế giới ngưỡng mộ.

  • World Cup 1970: Dưới sự dẫn dắt của Didi và ngôi sao Teofilo Cubillas, Peru lọt vào tứ kết (thua Brazil) và giành giải FIFA Fair Play đầu tiên trong lịch sử
  • Vô địch Copa America 1975: Đây là danh hiệu châu lục thứ hai của Peru. Họ đánh bại Colombia trong trận chung kết play-off tại Caracas để lên ngôi vô địch.
  • World Cup 1978 & 1982: Peru tiếp tục góp mặt tại hai kỳ World Cup liên tiếp. Tại Argentina 1978, họ lọt vào vòng bảng thứ hai. Tuy nhiên, việc bị loại sớm tại Espana 1982 đã đánh dấu sự kết thúc của kỷ nguyên "bóng đá cống hiến".
Các cầu thủ Peru và chiếc cúp Copa America năm 1975.
Các cầu thủ Peru và chiếc cúp Copa America năm 1975.

Khủng hoảng và thảm kịch (1987 – 2010)

Giai đoạn cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21 là khoảng thời gian đen tối. Sự kiện đau thương nhất là thảm kịch máy bay rơi năm 1987 khiến toàn bộ đội hình và ban huấn luyện CLB Alianza Lima, nòng cốt của ĐTQG, tử nạn. Mất đi thế hệ cầu thủ tài năng (nhóm Los Potrillos), bóng đá Peru trượt dài.

Bên cạnh đó, các vấn đề tham nhũng trong liên đoàn (đặc biệt dưới thời Manuel Burga) và kỷ luật cầu thủ khiến Peru liên tục vắng mặt tại World Cup trong 36 năm.

Sự phục hưng dưới thời Ricardo Gareca và hiện tại

Năm 2015, việc bổ nhiệm HLV Ricardo Gareca đã thay đổi lịch sử. Ông đã kỷ luật hóa đội bóng và xây dựng một tập thể đoàn kết.

  • World Cup 2018: Peru trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh tại Nga sau 36 năm chờ đợi.
  • Copa America 2019: Đội tuyển lọt vào chung kết và giành ngôi Á quân.

Sau khi Gareca rời đi và thất bại trong việc giành vé dự World Cup 2022, Peru trải qua các đời HLV Juan Reynoso, Jorge Fossati. Tính đến tháng 9/2025, đội được dẫn dắt bởi HLV tạm quyền Manuel Barreto.

3. Biểu tượng và trang phục thi đấu

Màu áo truyền thống của Peru là đỏ và trắng. Thiết kế kinh điển nhất là chiếc áo trắng với một dải chéo màu đỏ chạy từ vai trái xuống hông phải.

  • Nguồn gốc: Thiết kế này xuất hiện lần đầu tại Olympic 1936 để phân biệt với các đội mặc áo trắng khác. Kể từ đó, nó trở thành đặc điểm nhận diện không thể thay đổi.
  • Đánh giá: Áo đấu của Peru thường xuyên được bình chọn là một trong những mẫu áo đẹp nhất lịch sử bóng đá thế giới. Năm 2010, ESPN xếp áo đấu World Cup 1978 của Peru đứng đầu danh sách "Áo đấu World Cup đẹp nhất mọi thời đại".
  • Logo: Huy hiệu trên áo đấu là biểu trưng của FPF, đã qua nhiều lần thay đổi. Phiên bản hiện tại mang phong cách retro với quốc kỳ Peru bao trọn khiên cùng viền vàng.

4. Sân vận động và cơ sở vật chất

Sân vận động Quốc gia (Estadio Nacional)

Sân nhà chính thức của đội tuyển là Estadio Nacional tại thủ đô Lima.

  • Sức chứa: Khoảng 50.000 chỗ ngồi.
  • Lịch sử: Sân ban đầu là món quà của cộng đồng người Anh tặng Peru nhân kỷ niệm 100 năm độc lập, mở cửa năm 1923. Sân được xây mới năm 1952 và trải qua đợt đại tu lớn vào năm 2011 với hệ thống chiếu sáng hiện đại và mặt tiền ốp kim loại.
  • Đặc điểm: Một đặc điểm nổi bật là Tháp Miguel Dasso ở phía Bắc sân, nơi chứa các khu vực VIP.

Ngoài ra, Peru đôi khi thi đấu tại các sân vận động có độ cao lớn như Estadio Garcilaso de la Vega (Cusco) để tận dụng lợi thế khí quyển, hoặc các sân của CLB như Estadio Monumental "U" và Estadio Alejandro Villanueva.

Estadio Nacional là sân vận động chính thức của Peru.
Estadio Nacional là sân vận động chính thức của Peru.

Trung tâm huấn luyện

Đội tập luyện tại khu phức hợp Villa Deportiva Nacional (VIDENA) ở quận San Luis, Lima. FPF đang triển khai kế hoạch hiện đại hóa cơ sở hạ tầng với dự án "Plan Maestro" công bố năm 2023.

5. Văn hóa Cổ động viên và Kình địch

Cổ động viên

Người hâm mộ Peru nổi tiếng với sự cuồng nhiệt. Khẩu hiệu "¡Arriba Perú!" và bài hát "Contigo Peru" được coi là những thánh ca của đội tuyển. Năm 2018, FIFA đã trao giải "FIFA Fan Award" cho cổ động viên Peru vì sự hiện diện đông đảo và nhiệt huyết tại World Cup trên đất Nga.

Tuy nhiên, lịch sử cũng ghi nhận thảm kịch ngày 24/5/1964 tại Estadio Nacional. Trong trận đấu vòng loại Olympic gặp Argentina, bạo loạn đã nổ ra khiến 315 người thiệt mạng, được coi là thảm họa tồi tệ nhất lịch sử bóng đá.

Các mối thâm thù

  • Chile (Clasico del Pacífico): Đây là đối thủ lớn nhất của Peru, bắt nguồn từ những xung đột địa chính trị trong lịch sử. Các trận đấu giữa hai đội luôn căng thẳng và tranh chấp vị trí "đội bóng mạnh thứ 4 Nam Mỹ". Cả hai quốc gia cũng tranh cãi về nguồn gốc của cú "xe đạp chổng ngược" (Peru gọi là chalaca, Chile gọi là chilena).
  • Ecuador: Mối kình địch bắt nguồn từ tranh chấp biên giới và chiến tranh Cenepa. Các trận đấu thường mang nặng lòng tự hào dân tộc.
Chile là địch thủ số 1 của Peru.
Chile là địch thủ số 1 của Peru.

6. Những ngôi sao và kỷ lục

Cầu thủ huyền thoại

  • Teofilo Cubillas ("El Nene"): Được công nhận rộng rãi là cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử Peru. Ông ghi 10 bàn qua 3 kỳ World Cup và là hạt nhân của thế hệ vàng 1970.
  • Teodoro "Lolo" Fernandez: Biểu tượng của sự trung thành và sức mạnh, vua phá lưới Copa America 1939.
  • Paolo Guerrero: Đội trưởng và chân sút vĩ đại nhất lịch sử đội tuyển (40 bàn thắng). Anh là biểu tượng của sự bền bỉ và tinh thần chiến đấu trong kỷ nguyên hiện đại.
  • Hector Chumpitaz: "Đội trưởng của Châu Mỹ", một trong những hậu vệ xuất sắc nhất thế kỷ 20.

Huấn luyện viên tiêu biểu

  • Marcos Calderon: HLV nội thành công nhất, đưa Peru vô địch Copa América 1975 và dự World Cup 1978.
  • Ricardo Gareca: Người hùng đưa Peru trở lại bản đồ bóng đá thế giới sau 36 năm.

Kỷ lục đội tuyển (Tính đến tháng 12/2025)

  • Thi đấu nhiều nhất: Luis Advincula và Yoshimar Yotun (cùng 130 trận).
  • Ghi bàn nhiều nhất: Paolo Guerrero (40 bàn).