Giấc mơ vô địch của MU và rào cản thực tế
BongDa.com.vnMan Utd đang kém Arsenal 12 điểm nhưng lịch sử chỉ ra họ từng hai lần vô địch từ vị trí này. Dù có lợi thế lịch thi đấu, chấn thương của Patrick Dorgu và sự thiếu ổn định là rào cản lớn.
Câu hỏi liệu Manchester United có thể vô địch Ngoại hạng Anh mùa giải 2025/2026 hay không nghe qua có vẻ điên rồ, nhất là khi nhìn vào khoảng cách 12 điểm với đội đầu bảng Arsenal.
Tuy nhiên, trong bóng đá, ranh giới giữa mộng mơ và hiện thực đôi khi chỉ cách nhau bằng niềm tin và lịch sử. Dưới triều đại mới của Michael Carrick, "Quỷ đỏ" đang trải qua những ngày tháng trăng mật ngọt ngào với hai chiến thắng vang dội trước Manchester City và Arsenal, nhen nhóm lại ngọn lửa hy vọng tại Old Trafford.
Nhưng liệu sự hưng phấn nhất thời này có đủ để làm nên chuyện lớn, hay chỉ là ảo vọng của những người hâm mộ lạc quan thái quá?
Trước hết, lịch sử đang đứng về phía những kẻ mộng mơ. Trong quá khứ hào hùng của mình, Manchester United đã hai lần thực hiện những cuộc lội ngược dòng vĩ đại từ khoảng cách điểm số tương tự.
Mùa giải 1992/1993, đoàn quân của Sir Alex Ferguson từng bị bỏ xa 12 điểm vào tháng 12 nhưng cuối cùng vẫn cán đích với chức vô địch và bỏ xa đối thủ 10 điểm. Kịch tính hơn là mùa giải 1995/1996, khi "Quỷ đỏ" san bằng khoảng cách 12 điểm với Newcastle của Kevin Keegan vào tháng 1 để lên ngôi vương.
Những con số này chứng minh rằng, ở Old Trafford, không gì là không thể, miễn là đội bóng tìm lại được bản ngã chiến thắng.
Bối cảnh hiện tại cũng mang đến cho Manchester United một lợi thế nghịch lý: sự thảnh thơi. Việc bị loại sớm khỏi các đấu trường cúp châu Âu và quốc nội, dù là nỗi đau, lại vô tình trở thành vũ khí bí mật.
Trong khi Arsenal và Man City phải căng mình trên nhiều mặt trận, thầy trò Michael Carrick có thể dồn toàn bộ tâm trí và thể lực cho 15 trận "chung kết" còn lại tại Ngoại hạng Anh. Đối thủ của họ cũng không phải là những tập thể bất khả chiến bại.
Arsenal nổi tiếng với "truyền thống" hụt hơi ở những thời điểm quyết định, còn Man City mùa này thi đấu thiếu cảm hứng và thường xuyên đánh rơi điểm số khó hiểu.
Tuy nhiên, bức tranh màu hồng ấy nhanh chóng bị phủ bóng đen bởi thực tế phũ phàng về sự thiếu ổn định. Vấn đề lớn nhất của Man Utd không phải là không thể thắng các đội mạnh, mà là không biết cách kết liễu các đội yếu. Những trận hòa bạc nhược trước Wolves, Leeds hay Burnley chính là lý do khiến họ bị bỏ lại phía sau.
Nếu chắt chiu được 9 điểm từ những trận đấu đó, khoảng cách với ngôi đầu giờ chỉ còn là 6 điểm, và giấc mơ vô địch sẽ thực tế hơn rất nhiều. Sự hưng phấn dưới thời Carrick là có thật, nhưng để duy trì nó trong suốt chặng đường dài lại là câu chuyện khác, nhất là khi đội bóng này chưa từng thắng quá 3 trận liên tiếp trong mùa giải năm nay.
Thêm vào đó, vận đen dường như vẫn chưa buông tha đội chủ sân Old Trafford. Ngay khi niềm tin vừa nhen nhóm, hung tin về chấn thương của Patrick Dorgu ập đến như một gáo nước lạnh.
Cầu thủ trẻ đang có phong độ cao này sẽ phải nghỉ thi đấu 10 tuần vì chấn thương gân khoeo. Sự vắng mặt của Dorgu không chỉ làm suy giảm sức mạnh tấn công biên, vốn là chìa khóa trong hai chiến thắng trước City và Arsenal, mà còn thu hẹp đáng kể biên độ sai số của đội bóng.
Tựu trung lại, mơ về chức vô địch lúc này không hoàn toàn viển vông nếu xét trên khía cạnh toán học và lịch sử. Nhưng để biến điều đó thành hiện thực, Man Utd cần một phép màu thực sự: họ phải thi đấu gần như hoàn hảo trong phần còn lại của mùa giải, đồng thời trông chờ các đối thủ tự bắn vào chân mình.
Trận đấu sắp tới gặp Fulham sẽ là liều thuốc thử liều cao, quyết định xem liệu thầy trò Michael Carrick có quyền tiếp tục mơ mộng hay phải quay về với thực tại khắc nghiệt là cuộc đua Top 4.
Để hiểu thêm về con người lẫn triết lý của chiến lược gia đang đảm nhận ghế nóng tại Old Trafford, mời quý độc giả tham khảo bài viết Chân dung Michael Carrick: Trở lại và dẫn lối Man United.




