Ryan Giggs rũ bỏ ồn ào để sống lại thời hoàng kim cùng Man Utd
BongDa.com.vnTrong lần hiếm hoi lộ diện trước công chúng tại Chester, Ryan Giggs gác lại những ồn ào đời tư để dẫn dắt người hâm mộ trở về thời kỳ hoàng kim của Manchester United.
Phía sau ánh đèn sân khấu không còn là những ồn ào ngoài sân cỏ, mà là một nhân chứng sống của lịch sử, người mang đến những câu chuyện hiếm hoi về Sir Alex Ferguson, Eric Cantona và khát khao trở lại băng ghế chỉ đạo vẫn chưa nguôi ngoai.
Quá khứ phía sau và không gian của ký ức sân cỏ
Tại khách sạn Crowne Plaza ở Chester, bầu không khí bao trùm bởi sự hoài niệm. Ryan Giggs xuất hiện trên sân khấu trong tư thế ngồi giản dị, nhưng mọi ánh nhìn trong khán phòng đều hướng về anh.
Những năm gần đây, tên tuổi của anh gắn với không ít ồn ào ngoài sân cỏ, từ các vấn đề pháp lý đến việc lỡ hẹn với vai trò dẫn dắt đội tuyển Xứ Wales tại World Cup. Tuy vậy, trong không gian của buổi tối này, tất cả những điều đó dường như được gác lại, nhường chỗ cho ký ức và những câu chuyện bóng đá thuần túy.
Người dẫn chương trình Pete Graves của Sky Sports đã khéo léo né tránh những câu hỏi về pháp lý. Đám đông, phần lớn là thế hệ đã lớn lên cùng những bước chạy thần tốc của Giggs, trong đó có không ít phụ nữ đã dành cho anh một màn đứng dậy vỗ tay vang dội. Họ chi ra 70 bảng Anh không chỉ để có một bức ảnh chụp chung, mà để được chạm vào một phần ký ức rực rỡ nhất của đời mình.
Ở tuổi 52, với bộ râu đã lốm đốm bạc nhưng dáng vẻ vẫn còn rất thanh thoát, Giggs trông như thể vẫn đủ sức vượt qua một vài hậu vệ cánh nếu được tung vào sân. Anh thư thái, hóm hỉnh và bắt đầu lật mở những trang nhật ký "hậu trường" mà chỉ những người trong cuộc mới thấu hiểu.
"Máy sấy tóc" và nỗi sợ kéo dài 15 năm
Tâm điểm trong mọi câu chuyện của Giggs luôn là Sir Alex Ferguson, người mà anh gọi là tầm ảnh hưởng lớn nhất trong sự nghiệp 24 năm lừng lẫy tại Old Trafford. Giggs phác họa chân dung một "ông già gân" gánh vác cả đội bóng, một người nghiện công việc từng lặn lội đi xem anh đá cho Salford Boys, nhưng đồng thời cũng là một "máy phun lửa" đáng sợ.
"Tôi đã sợ ông ấy đến phát khiếp trong suốt 15 năm đầu tiên. Ông ấy chỉ bắt đầu 'ấm áp' hơn một chút khi tôi bước sang tuổi 38 hay 39," Giggs chia sẻ trong tiếng cười rộ của cả khán phòng.
Sự nghiêm khắc của Sir Alex không chỉ là truyền thuyết. Anh hồi tưởng lại sai lầm đầu đời khi anh mới 15 tuổi, đang thi đấu cho đội trẻ Man Utd.
Sau một hiệp một thi đấu dưới sức, Giggs bước vào phòng thay đồ và chờ đợi một màn khiển trách từ Eric Harrison, HLV đội trẻ lúc bấy giờ. Nhưng không, cánh cửa bật mở và Sir Alex lao vào, đẩy văng Eric Harrison sang một bên để trực tiếp "sấy" cậu thiếu niên Giggs.
"Tôi đã mắc sai lầm lớn là trong hiệp hai trận đó, tôi đã ghi vài bàn và chơi khá tốt. Thế là trong suốt 20 năm sau đó, ông ấy tin rằng cách duy nhất để khai phá tiềm năng của tôi là phải hét vào mặt tôi. Đó thực sự là một sai lầm chết người của tôi khi đó," Giggs hóm hỉnh kể lại.
Vụ đột kích tại nhà Lee Sharpe và "kẻ phản bội" bất ngờ
Một trong những giai thoại kinh điển nhất về kỷ luật thép của Ferguson là vụ "đột kích" buổi tiệc tại nhà Lee Sharpe. Khi đó, Giggs 17 tuổi, đã lên đội một nhưng vẫn sống cùng mẹ. Một buổi tối giữa tuần, anh lén đến dự tiệc tại nhà người đồng đội hào hoa Lee Sharpe. Khi cuộc vui đang ở cao trào, Sir Alex xuất hiện bất ngờ.
Anh mô tả khung cảnh lúc đó như một bộ phim hài hỗn loạn, các cầu thủ trẻ và học việc cuống cuồng trốn dưới gầm giường, chui vào tủ quần áo, thậm chí là nhảy ra ngoài cửa sổ để thoát thân. Giggs và Sharpe bị tóm gọn, bị phạt hai tuần lương và hứng chịu cơn thịnh nộ khủng khiếp nhất.
Trở về nhà với tâm trạng suy sụp, Giggs nói với mẹ rằng sự nghiệp của anh tại United coi như đã chấm hết. Mẹ anh khi đó đã an ủi rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
"Chỉ mãi đến 10 năm trước, tôi mới phát hiện ra chính mẹ tôi là người đã mật báo cho Sir Alex. Bà lo lắng rằng Sharpie sẽ có ảnh hưởng xấu đến tôi, và thành thật mà nói, bà đã đúng!"
Sự thiên vị đầy nghệ thuật
Trong mắt Sir Alex, có những cầu thủ sinh ra để chịu đòn (Giggs, Beckham, Mark Hughes hay Gary Pallister), nhưng cũng có một ngoại lệ duy nhất là Eric Cantona.
Giggs kể lại câu chuyện tại buổi tiệc tri ân người phụ trách trang phục Norman Davies. Quy định bắt buộc là thắt cà vạt đen. Giggs xuất hiện với chiếc áo sơ mi mở cúc cổ và ngay lập tức bị Ferguson mắng mỏ thậm tệ.
Ngay sau đó, Cantona bước vào trong bộ vest vải lanh trắng, áo sơ mi phanh ngực đến tận thắt lưng và đi đôi giày thể thao đỏ trắng.
Giggs thầm nghĩ: "Tuyệt vời! Cuối cùng thì Eric cũng sẽ bị 'sấy' một trận tơi bời." Nhưng phản ứng của Sir Alex đã khiến anh ngã ngửa. Ông tập hợp các cầu thủ lại và nói: "Hãy nhìn kìa. Đó mới là cái mà người ta gọi là phong cách!"
Thậm chí sau cú "thiết đầu công" tai tiếng vào cổ động viên Crystal Palace dẫn đến án treo giò 9 tháng, tất cả những gì Sir Alex nói với Cantona trên xe buýt của đội chỉ là một câu nhẹ nhàng: "Con không được làm thế đâu, con trai." Theo Giggs, chính sự thấu hiểu và cách quản trị nhân sự đặc biệt dành cho "King Eric" đã biến Man Utd thành một cỗ máy chiến thắng hàng loạt.
Phía sau những cái tên lẫy lừng
Khi nói về các đồng đội cũ, Giggs mang đến những góc nhìn sâu sắc hơn những gì truyền thông thường khai thác. Về Roy Keane, người đội trưởng vĩ đại nhất nhưng cũng gai góc nhất, Giggs tiết lộ một chi tiết gây ngạc nhiên: "Roy chính là người đã đưa tôi đến với yoga." Một Roy Keane hay gắt gỏng trên truyền hình thực tế lại là người tìm thấy sự tĩnh lặng và cân bằng trong môn thể thao đòi hỏi sự dẻo dai này.
Còn về David Beckham, Giggs khẳng định đó là một tài năng không thể ngăn cản ở thời kỳ đỉnh cao, nhưng cũng là người yêu ánh hào quang ngay từ những ngày đầu. "Cậu ấy chưa bao giờ thay đổi. Ý tôi là, cậu ấy lúc nào cũng có chút gì đó hào nhoáng và bóng bẩy."
Ký ức 1999, khi "Bóng đá, thật là điên rồ!"
Khi được hỏi về trận đấu đáng nhớ nhất, Giggs không ngần ngại chọn trận chung kết Champions League 1999 tại Camp Nou. Anh thành thật thừa nhận rằng trong phần lớn thời gian trận đấu đó, Man United đã chơi "tệ hại". Tuy nhiên, cái kết điên rồ đã khiến anh lần đầu tiên và duy nhất trong sự nghiệp bật khóc ngay trên sân cỏ.
Về bàn thắng yêu thích nhất? Không có gì ngạc nhiên khi đó là pha solo xé toạc hàng phòng ngự Arsenal trong trận bán kết FA Cup 1998-99. "Lúc đó hoàn toàn là bản năng," anh nhớ lại khoảnh khắc cởi áo ăn mừng đã trở thành biểu tượng của giải đấu.
Tương lai và "Mối lương duyên chưa dứt"
Dù đang sống trong những ngày tháng khó khăn về danh tiếng, Giggs vẫn luôn đau đáu với vận mệnh của Manchester United. Anh dành lời khen ngợi nồng nhiệt cho Michael Carrick, người mà anh tin rằng nên được trao cơ hội chính thức thay vì chỉ là tạm quyền.
"Cậu ấy đang làm một công việc không tưởng. Điều khó nhất trong bóng đá là giành chiến thắng, và Michael đang làm được điều đó. Cậu ấy có một cái đầu tỉnh táo và hiểu rõ DNA của Man United."
Về phần mình, sau khi rời ghế HLV trưởng Xứ Wales và một thời gian làm giám đốc bóng đá tại Salford City, Giggs đang khao khát được trở lại cabin huấn luyện. Anh thừa nhận rằng những làn khói từ vụ kiện tụng kéo dài vẫn chưa tan hết, khiến việc tìm kiếm một công việc mới không hề dễ dàng.
"Nếu tôi không bao giờ làm HLV nữa, đó cũng không phải là tận thế. Nhưng tôi cảm thấy mình vẫn còn những công việc chưa hoàn thành trong sự nghiệp cầm quân. Tôi yêu từng phút giây của nó... áp lực, cường độ, sự chuẩn bị và khao khát chiến thắng. Dù là cấp câu lạc bộ hay đội tuyển quốc gia, tôi vẫn muốn được trở lại đường biên."
Lời chia sẻ đó nhận được những tràng pháo tay nồng ấm nhất từ khán giả. Có vẻ như, đối với những người hâm mộ tại Chester đêm đó, Ryan Giggs mãi mãi là "Phù thủy cánh trái" của họ.
Những sai lầm đời tư có thể khiến anh phải trả giá trước pháp luật, nhưng những cống hiến của anh cho bóng đá là một kho báu mà thời gian và những tiêu đề giật gân không thể xóa nhòa.
Phía sau trận đấu, phía sau những ánh hào quang và cả những góc tối cuộc đời, Ryan Giggs vẫn là một nhân vật đầy mê hoặc, một người đàn ông đang kiên nhẫn chờ đợi làn khói của quá khứ tan đi để một lần nữa được hít thở bầu không khí của sân cỏ đỉnh cao.




