Bí mật đằng sau những bài tập về nhà của Man Utd thời Carri…

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

Bí mật đằng sau những bài tập về nhà của Man Utd thời Carrick

BongDa.com.vnMichael Carrick đã bước vào "ghế nóng" tại Old Trafford và thay đổi vận mệnh mùa giải của Manchester United bằng những điều chỉnh tưởng chừng nhỏ nhặt nhất, từ thời gian xe bus lăn bánh, những bài tập về nhà qua điện thoại, cho đến cách ông đối xử với những công thần.

Người đàn ông lặng lẽ thay đổi Man Utd.
Người đàn ông lặng lẽ thay đổi Man Utd.

Người đàn ông lặng lẽ ở bãi đỗ xe Carrington

Trong suốt những năm tháng sau khi rời ban huấn luyện Man Utd vào tháng 12/2021, Michael Carrick chưa bao giờ thực sự rời xa câu lạc bộ, dù ông không còn giữ một chức vụ chính thức nào trong tòa nhà chính.

Tại trung tâm huấn luyện Carrington, hình ảnh một người đàn ông trùm mũ, ngồi lặng lẽ trong xe ô tô hàng giờ đồng hồ đã trở nên quen thuộc với các nhân viên an ninh. Đó là Carrick. Ông ở đó không phải để theo dõi đội một tập luyện, cũng không phải để gây áp lực lên ban huấn luyện đương nhiệm. Ông ở đó như bất kỳ ông bố bình thường nào khác, kiên nhẫn đợi cậu con trai Jacey (15 tuổi) kết thúc buổi tập cùng đội trẻ United.

Carrick lặng lẽ giữa bãi đỗ Carrington.
Carrick lặng lẽ giữa bãi đỗ Carrington.

Những nhân viên cũ, những người đã gắn bó với Carrington từ thời Sir Alex Ferguson, thi thoảng vẫn ghé qua cửa kính xe để chào hỏi ông. Carrick luôn đáp lại bằng nụ cười hiền lành và sự kín tiếng đặc trưng. Ông giữ khoảng cách, tôn trọng những người đang nắm quyền và tận hưởng cuộc sống của một khán giả.

Nhưng giờ đây, sự "vô hình" đó là điều không thể.

Đảm nhận chiếc ghế huấn luyện viên tạm quyền lần thứ hai trong bối cảnh đội bóng đang rơi tự do, Carrick buộc phải bước ra ánh sáng. Trong kỷ nguyên hậu Sir Alex, những câu chuyện về các HLV tạm quyền thường kết thúc trong nước mắt hoặc sự tiếc nuối. Nhưng Carrick, cũng giống như người bạn thân Ole Gunnar Solskjaer năm nào, đang viết nên một kịch bản khác.

Ba chiến thắng liên tiếp trước Man City, ArsenalFulham không chỉ là những con số trên bảng tỷ số. Đó là sự khẳng định về một cuộc lột xác từ trong cốt lõi. Trước thềm cuộc đối đầu đầy duyên nợ với Tottenham Hotspur, The Athletic đã đi sâu vào hậu trường Old Trafford để giải mã bằng cách nào? một người đàn ông từng thề sẽ không bao giờ làm HLV, lại đang vận hành cỗ máy Man Utd trơn tru đến thế?

Tại sao lại là Carrick?

Để hiểu được cuộc cách mạng này, chúng ta cần quay lại thời điểm đen tối nhất, ngày 11/1, sau thất bại tủi hổ trước Brighton tại FA Cup.

Ole và Carrick, hai chương cảm xúc.
Ole và Carrick, hai chương cảm xúc.

Không khí tại Old Trafford lúc đó đặc quánh sự giận dữ. Với phần lớn người hâm mộ, mùa giải coi như đã vứt đi. Không danh hiệu, lối chơi bế tắc, và nguy cơ vắng mặt tại cúp châu Âu hiển hiện. Tuy nhiên, đằng sau những cánh cửa đóng kín của ban lãnh đạo, sự hoảng loạn đó không tồn tại. Giám đốc bóng đá Jason Wilcox giữ vững lập trường, mục tiêu tối thượng vẫn là vé dự cúp châu Âu. Mùa giải chưa kết thúc.

Một cuộc phỏng vấn chớp nhoáng nhưng gắt gao đã được thực hiện với ba ứng viên tiềm năng cho vị trí tạm quyền, Ole Gunnar Solskjaer (người cũ đầy cảm xúc), Ruud van Nistelrooy (huyền thoại đang lên tay) và Michael Carrick.

Cuối cùng, Carrick được chọn. Sự điềm tĩnh, hiểu biết sâu sắc về nội tình CLB và kinh nghiệm quản trị hiện đại từ Middlesbrough đã giúp ông thắng thế. Nhưng Carrick không đến một mình. Lần này, United đã rút ra bài học xương máu từ thời Ralf Rangnick, một HLV giỏi nhưng cô độc vì thiếu đội ngũ trợ lý hiểu việc.

Carrick mang về Steve Holland, "bộ não" chiến thuật từng cùng Chelsea vô địch Champions League và là cánh tay phải đắc lực của Gareth Southgate tại ĐT Anh. Bên cạnh đó là Jonathan Woodgate, người bạn tri kỷ và là một chuyên gia phòng ngự. Một đội ngũ "Made in England", am hiểu Ngoại Hạng Anh và quan trọng nhất, họ đang thất nghiệp và sống ngay tại địa phương, sẵn sàng bắt tay vào việc ngay lập tức.

Ngắn gọn và Sắc bén

Khi Carrick thay đổi triết lý Amorim.
Khi Carrick thay đổi triết lý Amorim.

Sự khác biệt lớn nhất và ngay lập tức mà các cầu thủ cảm nhận được chính là trên sân tập.

Dưới triều đại của Ruben Amorim, các buổi tập thường kéo dài lê thê. Vị HLV người Bồ Đào Nha tin rằng khối lượng vận động lớn là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề. Điều này vô tình tạo ra sự mệt mỏi về thể xác và ức chế về tinh thần cho các cầu thủ vào giai đoạn giữa mùa giải.

Carrick đảo ngược hoàn toàn quy trình đó.

Các buổi tập dưới thời ông diễn ra với cường độ cực cao nhưng thời lượng lại rất ngắn. Thông thường, mọi việc sẽ kết thúc vào lúc 1 giờ chiều, trả lại thời gian nghỉ ngơi cho cầu thủ. Triết lý của Carrick rất rõ ràng, ông muốn sự tươi mới. Ông muốn năng lượng được dồn nén và bùng nổ trong 90 phút thi đấu chính thức, chứ không phải bị vắt kiệt trên sân tập Carrington.

Wayne Rooney, trong một podcast gần đây, đã tiết lộ một chi tiết đắt giá, trước trận đại chiến với Arsenal, Carrick đã cho dừng buổi tập sớm hơn dự kiến. Lý do? Chất lượng chuyên môn của các cầu thủ quá tốt, cường độ quá cao và sự sắc bén đã đạt đỉnh. Carrick muốn "đóng chai" nguồn năng lượng đó lại, không để nó bị lãng phí thêm dù chỉ một phút. Kết quả? United đánh bại Arsenal với một nguồn thể lực sung mãn.

"Bài tập về nhà" của Steve Holland và công nghệ hóa chiến thuật

Steve Holland, bộ não sau hậu trường.
Steve Holland, bộ não sau hậu trường.

Nếu Carrick là người quản trị nhân tâm, thì Steve Holland là kiến trúc sư của những chi tiết chiến thuật.

Một trong những đổi mới thú vị nhất mà Holland mang lại là khái niệm "bài tập về nhà". Thay vì những buổi họp chiến thuật kéo dài hàng giờ trong phòng kín khiến cầu thủ buồn ngủ, Holland tận dụng công nghệ.

Sau mỗi buổi tập, các đoạn clip phân tích ngắn gọn, được cắt dựng tỉ mỉ về đối thủ hoặc về lỗi vị trí của cá nhân sẽ được gửi trực tiếp vào điện thoại của từng cầu thủ.

Một tiền vệ sẽ nhận được clip về cách đối phương pressing.

Một hậu vệ sẽ nhận được clip về thói quen di chuyển của tiền đạo đối phương.

Họ có thể xem nó khi đang massage hồi phục, khi về nhà, hay thậm chí trước khi đi ngủ. Nó biến việc phân tích chiến thuật trở nên cá nhân hóa và dễ tiếp thu hơn.

Trong khi đó, Jonathan Woodgate được giao nhiệm vụ "kèm cặp" riêng biệt cho các tài năng trẻ. Những cái tên như Ayden Heaven hay Leny Yoro nhận được sự chỉ bảo trực tiếp từ một cựu trung vệ đẳng cấp thế giới. Carrick, với kinh nghiệm của một tiền vệ trung tâm hàng đầu, trực tiếp huấn luyện tuyến giữa. Sự phân chia lao động rõ ràng này tạo ra một bộ máy vận hành trơn tru và chuyên nghiệp.

Đắc nhân tâm, hồi sinh Casemiro và kết nối thế hệ

Khi Casemiro trở lại là chính mình.
Khi Casemiro trở lại là chính mình.

Câu chuyện về Casemiro là minh chứng rõ nhất cho khả năng "đắc nhân tâm" của Carrick.

Trước khi Carrick đến, tiền vệ người Brazil giống như một người thừa. Anh biết mình sẽ rời đi vào cuối mùa, phong độ sa sút và tinh thần rệu rã. Nhưng Carrick không nhìn Casemiro như "một món hàng hết hạn sử dụng". Ông nhìn thấy ở đó đẳng cấp và kinh nghiệm cần thiết cho cuộc đua Top 4.

Carrick đã có những cuộc trò chuyện riêng tư, thẳng thắn nhưng đầy tôn trọng với Casemiro. Ông khơi dậy lòng kiêu hãnh của nhà vô địch 5 lần giành Champions League. Carrick muốn Casemiro ra đi trong tư thế ngẩng cao đầu, như một huyền thoại đã giúp United trở lại châu Âu, chứ không phải qua cửa hậu.

Đáp lại, Casemiro đã chơi những trận đấu hay nhất của mình trong nhiều năm qua. Sau vài trận dưới thời Carrick, anh đã tìm gặp ông và nói một câu đơn giản nhưng đầy sức nặng: "Cảm ơn ông. Tôi cảm thấy mình giống một cầu thủ bóng đá một lần nữa."

Không chỉ các lão tướng, Carrick còn hàn gắn lại sợi dây liên kết với Học viện, thứ vốn bị đứt gãy dưới thời Amorim. Amorim bị chỉ trích vì ít quan tâm đến lứa trẻ, hiếm khi xuất hiện ở các trận đấu của U18 hay U21.

Ngược lại, Carrick hiện diện ở đó thường xuyên. Ông đứng bên đường biên, quan sát, ghi chép. Hành động này là một liều "doping tinh thần" cực mạnh cho các nhân viên học viện và các cầu thủ trẻ. Họ biết rằng, cánh cửa lên đội một đang thực sự mở ra nếu họ nỗ lực.

Từ chiếc xe bus đến phòng thay đồ

Cuộc hồi sinh bắt đầu từ những điều nhỏ.
Cuộc hồi sinh bắt đầu từ những điều nhỏ.

Sự thay đổi của Carrick còn len lỏi vào những quy trình nhỏ nhất trong ngày thi đấu.

Một quyết định đáng chú ý là việc Carrick yêu cầu lùi giờ xe bus chở đội đến sân Old Trafford khoảng 10-15 phút. Trước đây, đội thường đến sớm khi lượng khán giả bên ngoài sân chưa quá đông. Carrick muốn thay đổi điều đó.

Ông muốn chiếc xe bus đến đúng vào thời điểm đám đông người hâm mộ tụ tập đông đảo nhất, ồn ào nhất và cuồng nhiệt nhất. Ông muốn các cầu thủ, ngồi sau lớp kính cửa sổ cảm nhận được sức nóng, sự kỳ vọng và niềm đam mê của hàng vạn người đang chờ đợi họ. Đó là liệu pháp tâm lý để kích thích tinh thần chiến đấu ngay từ khi chưa bước vào phòng thay đồ.

Và khi trận đấu kết thúc, bất kể kết quả thắng hay thua, Carrick luôn thực hiện các cuộc nói chuyện ngay lập tức với toàn đội. Đây là sự khác biệt lớn so với vẻ xa cách, đôi khi là sự im lặng đáng sợ của Amorim sau mỗi thất bại. Carrick tin vào sự giao tiếp liên tục, vào việc giải quyết cảm xúc và rút kinh nghiệm ngay khi "sắt còn nóng".

Sự thẳng thắn cũng là vũ khí của Carrick. Ông giải thích rõ ràng lý do tại sao một cầu thủ phải ngồi dự bị. Không có sự ấp úng, không có những lời hứa suông. Chính sự minh bạch này đã tạo nên niềm tin tuyệt đối trong phòng thay đồ. Cầu thủ có thể không vui khi không được đá chính, nhưng họ tôn trọng quyết định của HLV vì họ hiểu lý do.

Dư âm của những ngày trăng mật

Carrick và hành trình đưa Man Utd trở lại.
Carrick và hành trình đưa Man Utd trở lại.

Liệu chuỗi ngày tươi đẹp này sẽ kéo dài bao lâu? Trong bóng đá, không ai có thể nói trước điều gì. "Tuần trăng mật" có thể kết thúc bất cứ lúc nào khi những đôi chân bắt đầu mỏi mệt hay vận may ngoảnh mặt.

Nhưng hiện tại, không thể phủ nhận rằng Michael Carrick đang bay cao. Ông đang đi đúng hướng trên con đường đưa Manchester United trở lại đấu trường châu Âu, mục tiêu mà chỉ vài tuần trước còn bị xem là viển vông.

Nếu thành công, Carrick sẽ ghi tên mình vào lịch sử CLB với tư cách một "người chữa cháy" vĩ đại. Nếu thất bại, ông cũng sẽ rời đi với cái đầu ngẩng cao, vì đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng có một điều chắc chắn, mọi quyết định, mọi thay đổi của ông từ việc dừng buổi tập sớm đến việc chờ đợi chiếc xe bus giữa đám đông đều xuất phát từ tình yêu và lợi ích lâu dài của câu lạc bộ, chứ không phải cho cái tôi của bản thân.

Không tệ chút nào đối với một người đàn ông từng tuyên bố chắc nịch khi còn thi đấu rằng: "Tôi sẽ chẳng bao giờ làm huấn luyện viên đâu."

Nếu quý độc giả muốn nhìn lại những câu chuyện phía sau sân cỏ và những góc khuất ít được chú ý sau mỗi trận đấu, mời tham khảo thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.

Michael Carrick và câu trả lời cho năm hoang phí của Ruben Amorim

Bí mật cơ sinh học đằng sau cú sút sấm sét của Matheus Cunha