Kim Sang-sik dũng cảm rũ bỏ hào quang Thường Châu
BongDa.com.vnBằng cách rũ bỏ những cái tên gắn liền với hào quang quá khứ, HLV Kim Sang-sik đang âm thầm thực hiện cuộc thay máu triệt để nhằm xây dựng một tuyển Việt Nam thực dụng hơn.
Giữa một trận hòa bạc nhược và một chiến thắng tưng bừng thường chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh của cảm xúc, nhưng với HLV Kim Sang-sik, đó là kết quả của quá trình cải tổ không tiếng động.
Sau trận hòa 0-0 trước Singapore, chiến thắng 3-0 ngay trên thánh địa Pakansari của Indonesia trở thành lời khẳng định cho một triết lý nhân sự hoàn toàn mới là thoát ly khỏi quá khứ và tôn vinh giá trị thực tại.
Điểm nhấn lớn nhất trong đội hình xuất phát của tuyển Việt Nam tại Bogor chính là sự vắng mặt của những trụ cột như Nguyễn Quang Hải hay Đoàn Văn Hậu. Đây là một thông điệp đanh thép gửi đến dư luận về ý nghĩ kỷ nguyên "mặc định" suất đá chính cho thế hệ Thường Châu 2018 đã khép lại.
Dù họ vẫn là những quân bài chất lượng, nhưng trong sa bàn của ông Kim, họ chỉ giữ vai trò những lựa chọn bình đẳng như bao cầu thủ khác. Sự sụp đổ của "triều đại Troussier" trước đó dường như đã thôi thúc vị chiến lược gia người Hàn Quốc phải quyết liệt hơn trong việc làm mới bản sắc đội tuyển, bắt đầu từ việc gạt bỏ áp lực danh tiếng.
Thực tế tại Pakansari cho thấy ông Kim Sang-sik đang sử dụng "bộ lọc" V-League một cách triệt để. Ngoại trừ Nguyễn Tài Lộc là nhân tố nhập tịch, 10 cái tên còn lại trong đội hình chính đều là những sản phẩm thuần nội đang ở độ chín của sự nghiệp như Bùi Hoàng Việt Anh, Lê Phạm Thành Long hay Văn Vĩ.
Đây là những cầu thủ trưởng thành từ môi trường quốc nội khắc nghiệt, nơi họ phải đối đầu trực tiếp với ngoại binh hàng tuần để khẳng định năng lực. Khác với những người tiền nhiệm thường ưu tiên việc "tịnh tiến" các lứa trẻ lên ĐTQG, ông Kim chọn cách quan sát phong độ thực tế tại giải vô địch quốc gia để nhào nặn nên một tập thể thực dụng và đầy toan tính.
Ưu tiên hàng đầu của nhà cầm quân này là sự đa năng và kỷ luật chiến thuật. Hình ảnh một hậu vệ biên sẵn sàng dâng cao như tiền đạo cánh, hay một tiền vệ trung tâm lùi sâu bọc lót như trung vệ đã tạo nên một hệ thống vận hành cực kỳ linh hoạt. Điều này giải thích vì sao Nguyễn Đình Bắc vẫn được tin dùng dù từng gây thất vọng ở trận trước. Ông Kim tin vào khả năng thích ứng của một cầu thủ đã được trui rèn tại V-League từ năm 19 tuổi hơn là danh hiệu của quá khứ.
Trong khi các đối thủ như Indonesia hay Malaysia đang mải mê với làn sóng nhập tịch ồ ạt, bóng đá Việt Nam dưới thời ông Kim lại chọn con đường bền vững hơn bằng cách tối ưu hóa nguồn nội lực. Cuộc cách mạng không ồn òa này dù chưa thể khẳng định sẽ đưa đội tuyển đến ngay với đỉnh cao châu lục, nhưng ít nhất đã giúp chúng ta giải được bài toán "nỗi nhớ thế hệ vàng".
Việc người hâm mộ bắt đầu quen với một đội tuyển không còn những cái tên thân thuộc nhất chính là thành công lớn nhất của HLV Kim Sang-sik, mở ra một chương mới đầy lạc quan cho bóng đá nước nhà.




