Nhật Bản mất 21 năm để đưa giấc mơ World Cup ra đời thực
BongDa.com.vnNăm 2005, khi bóng đá Nhật Bản vẫn chưa một lần biết đến mùi vị của vòng tứ kết World Cup và khoảng cách trình độ với các cường quốc sừng sỏ tại châu Âu hay Nam Mỹ vẫn là một vực thẳm mênh mông, Liên đoàn bóng đá Nhật Bản (JFA) đã công bố một mục tiêu khiến cả thế giới phải ngỡ ngàng, vô địch World Cup vào năm 2050
Hai thập kỷ trôi qua, giữa bầu không khí rực lửa của kỳ World Cup 2026, lời tuyên bố bị gán mác "ảo tưởng" năm nào giờ không còn là một khẩu hiệu nằm im lìm trên những trang giấy trắng.
Đó là kết quả của một kế hoạch kéo dài 21 năm, được vận hành như một hệ thống có tính tổ chức cao, từ việc nâng cấp toàn diện J.League, xây dựng mạng lưới đào tạo trẻ trên khắp đất nước, đẩy mạnh làn sóng cầu thủ sang châu Âu, cho đến việc hình thành một thế hệ cầu thủ có tư duy và bản lĩnh đủ để cạnh tranh sòng phẳng với những nền bóng đá hàng đầu thế giới.
Khi người Nhật dám định nghĩa lại sự "hoang tưởng"
Lùi lại thời điểm năm 2005, nền bóng đá xứ sở mặt trời mọc hoàn toàn chưa phải là một thế lực đáng gờm hay một cái tên có trọng lượng trên bản đồ túc cầu giáo toàn cầu. Đúng là họ đã bắt đầu thiết lập được sự hiện diện mang tính thường niên tại các kỳ World Cup kể từ cột mốc lịch sử năm 1998, nhưng vị thế của họ lúc bấy giờ vô cùng khiêm tốn.
Nhật Bản chưa từng một lần vượt qua vòng 1/8, và trong mắt các nhà chuyên môn quốc tế, đội tuyển vùng Đông Á này chỉ được xem là một đại diện tiêu biểu, một "học sinh giỏi" của nhóm các đội tuyển bóng đá châu Á đang trong quá trình chập chững tầm sư học đạo từ các nền văn minh bóng đá phát triển.
Trong chính bối cảnh có phần lép vế ấy, JFA đã chủ động tổ chức một buổi họp báo lịch sử để công bố bản Đề án Tầm nhìn Dài hạn (JFA Pledge 2050) với mục tiêu, nâng cao chiếc cúp vàng World Cup vào năm 2050.
Ngay lập tức, một làn sóng hoài nghi và những cái nhếch mép xuất hiện từ khắp các diễn đàn thể thao quốc tế. Người ta bảo người Nhật quá tham vọng, quá xa rời thực tế bối cảnh. Thậm chí đối với nhiều người lạc quan nhất, bản kế hoạch đó cũng chỉ giống như một biểu ngữ truyền cảm hứng, một liều thuốc tinh thần mang tính chất mộng mơ hơn là một mục tiêu có tính khả thi về mặt số liệu chuyên môn.
Người ta đặt câu hỏi: Làm sao một quốc gia mà môn thể thao vua còn phải cạnh tranh gay gắt với bóng chày, nơi thể chất cầu thủ bị đánh giá thấp, lại có thể dám nghĩ tới việc lật đổ sự thống trị của người Đức, người Ý, hay người Brazil?
Thế nhưng, thế giới đã lầm khi đánh giá tư duy của các nhà quản lý thể thao Nhật Bản. Điều quan trọng nhất và tạo nên sự khác biệt sống còn của quốc gia này không nằm ở lời tuyên bố đao to búa lớn phát ra từ phòng truyền thông. Điều cốt lõi là ngay sau ngày định mệnh năm 2005 đó, toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục và thể thao của Nhật Bản đã lập tức chuyển mình, đồng loạt nhấn nút bắt đầu xây dựng một kiến trúc thượng tầng bóng đá mới nhằm mục đích duy nhất, phục vụ vô điều kiện cho mục tiêu tối thượng kia.
Người Nhật hoàn toàn không tư duy theo kiểu "ăn xổi" cho một vài giải đấu tiếp theo. Họ không màng tới thành tích trước mắt của một vài huấn luyện viên ngôi sao ngoại quốc. Cái họ nghĩ, cái họ trăn trở và vạch lộ trình tỉ mỉ là câu chuyện của 20 năm, 30 năm và nửa thế kỷ sau. Họ chấp nhận gieo hạt và tưới nước cho một cái cây mà có thể thế hệ của những nhà quản lý năm 2005 sẽ không bao giờ sống đủ lâu để được nhìn thấy ngày nó ra hoa kết trái.
Người Nhật không xây đội tuyển, họ xây cả một hệ sinh thái bền vững
Để hiện thực hóa một giấc mơ có quy mô vĩ đại như vậy, những bộ óc chiến lược của JFA hiểu rõ một định lý căn bản, không thể xây dựng một ngôi biệt thự lộng lẫy trên một nền móng bùn lầy.
Muốn có một đội tuyển quốc gia mạnh mẽ, bách chiến bách thắng, trước hết anh phải sở hữu một nền bóng đá quốc nội khỏe mạnh, có chiều sâu tự thân. Đội tuyển quốc gia không gì khác ngoài phần ngọn, là sản phẩm đầu ra tất yếu của một dây chuyền sản xuất hoàn hảo bên dưới.
Và J.League chính là hiện thân cho phần nền móng kiên cố đó. Được ra đời từ năm 1993 với quy mô sơ khai chỉ vỏn vẹn 10 câu lạc bộ chuyên nghiệp, giải đấu này đã thực hiện những bước đi vô cùng vững chắc để mở rộng quy mô, nâng cao chất lượng chuyên môn và phủ sóng tầm ảnh hưởng tới mọi ngóc ngách của đời sống xã hội Nhật Bản. Để rồi khi bước sang năm 2026, những con số thống kê từ hệ thống giải đấu này đã khiến bất kỳ quốc gia Đông Á nào cũng phải thèm khát.
Quy mô câu lạc bộ: Có tới 60 câu lạc bộ chuyên nghiệp đang vận hành một cách bài bản, chia đều trong hệ thống 3 hạng đấu (J1, J2 và J3 League).
Độ phủ sóng địa lý: 42 trên tổng số 47 tỉnh thành của Nhật Bản đều có ít nhất một đại diện bóng đá chuyên nghiệp hoạt động độc lập, biến bóng đá thành một tôn giáo bản địa gắn liền với niềm tự hào địa phương.
Hiệu ứng khán giả: Tổng lượng khán giả đến sân theo dõi trực tiếp trong mùa giải vừa qua đạt cột mốc lịch sử với hơn 13,5 triệu lượt người, thiết lập kỷ lục vô tiền khoáng hậu và biến các ngày cuối tuần thành những ngày hội gia đình thực sự.
Tuy nhiên, giá trị lớn nhất của J.League không đơn thuần nằm ở những con số tài chính hay lượng người xem truyền hình. Nó nằm ở việc J.League đã tạo ra một hệ sinh thái bóng đá hoàn chỉnh, tự vận hành và tự sửa lỗi.
Từ công tác đào tạo trẻ, quy trình cấp chứng chỉ và nâng cao trình độ cho các huấn luyện viên nội địa, xây dựng cơ sở vật chất đạt chuẩn FIFA, thiết lập mạng lưới tuyển trạch viên dày đặc, cho tới công nghệ quản trị tài chính câu lạc bộ một cách minh bạch, tất cả đều được chuẩn hóa theo những tiêu chuẩn khắt khe nhất của người Đức và người Anh.
Trong khi rất nhiều nền bóng đá khác tại châu Á nói riêng và thế giới nói chung liên tục sa đà vào việc tìm kiếm sự thành công ngắn hạn bằng cách đốt tiền mua ngoại binh hay nhập tịch ồ ạt, Nhật Bản lại lầm lũi dành hàng thập kỷ để đầu tư vào những giá trị vô hình cho tương lai.
Họ đưa bóng đá vào học đường thông qua hệ thống các giải đấu Trung học toàn quốc có quy mô và tính cạnh tranh khốc liệt không kém gì giải chuyên nghiệp. Họ kiên trì rèn giũa kỹ thuật cơ bản cho những đứa trẻ từ năm 6 tuổi theo giáo trình thống nhất trên toàn quốc. Đội tuyển quốc gia Nhật Bản ngày hôm nay mạnh, đơn giản vì họ có hàng triệu tế bào bóng đá khỏe mạnh nuôi dưỡng từ bên dưới.
Cuộc viễn chinh thay đổi hoàn toàn căn tính của Samurai Blue
Nếu như J.League là cái nôi nuôi dưỡng phần hồn, thì quyết định mang tính chiến lược nhằm đẩy mạnh làn sóng "xuất khẩu cầu thủ" sang lục địa già chính là cú hích tối thượng thay đổi hoàn toàn phần xác và căn tính của bóng đá Nhật Bản.
Hãy nhìn lại lịch sử để thấy một sự dịch chuyển mang tính thời đại. Tại kỳ World Cup 1998 tổ chức trên đất Pháp, giải đấu đánh dấu lần đầu tiên quốc gia Đông Á này bước ra ánh sáng thế giới, gần như 100% danh sách cầu thủ được triệu tập đều là những người đang chơi bóng trong nước ở giải nội địa. Khi ấy, bóng đá châu Âu đối với người Nhật là một thế giới xa hoa, huyền bí và đầy rẫy sự choáng ngợp về thể hình lẫn tư duy chiến thuật.
Bước sang thế giới của năm 2026, bức tranh toàn cảnh đã đảo chiều một cách ngoạn mục. Trong danh sách các chiến binh Samurai Blue hành quân đến Bắc Mỹ tham dự World Cup, số lượng các cầu thủ đang chơi bóng tại J.League chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Phần còn lại, chiếm đại đa số tuyệt đối, là những gương mặt thân quen đang là trụ cột, là ngôi sao tại các câu lạc bộ sừng sỏ nhất của châu Âu.
Tính đến thời điểm hiện tại, có hơn 100 cầu thủ mang quốc tịch Nhật Bản đang chinh chiến thường xuyên tại các giải đấu chuyên nghiệp khắp châu Âu, trải dài từ giải Ngoại hạng Anh, Bundesliga, La Liga cho đến Serie A hay Ligue 1.
Đây không còn là những bản hợp đồng mang tính chất thương mại, bán áo đấu hay đánh bóng tên tuổi như giai đoạn những năm 2000. Đây là một cuộc viễn chinh chiếm lĩnh vị trí thực sự bằng năng lực chuyên môn thuần túy. Từ bước chân mở đường đầy gian khổ của cánh chim đầu đàn Hidetoshi Nakata cách đây hơn hai thập kỷ, bóng đá Nhật Bản đã thiết lập nên những dây chuyền cung ứng nhân tài đều đặn và chất lượng cao cho thị trường châu Âu.
Những cái tên như Kaoru Mitoma với những pha đi bóng làm đảo điên các hàng phòng ngự Ngoại Hạng Anh, Takefusa Kubo, nhạc trưởng sáng tạo tại La Liga, một Wataru Endo đóng vai trò "máy quét" bền bỉ nơi tuyến giữa của Liverpool, hay Ritsu Doan, Ayase Ueda... tất cả họ đều không còn mang tâm lý của những người đi "học hỏi". Họ ra sân mỗi cuối tuần để đối đầu, để va chạm, để chiến thắng những siêu sao hàng đầu thế giới trong màu áo câu lạc bộ.
Người Nhật đã không còn chọn cách đứng từ xa để nghiên cứu, phân tích hay bắt chước bóng đá châu Âu qua màn ảnh nhỏ hay qua những trận giao hữu vô thưởng vô phạt. Họ đã trực tiếp nhúng mình vào môi trường bóng đá đỉnh cao, hít thở chung một bầu không khí áp lực, sống và cạnh tranh khốc liệt từng suất đá chính trong môi trường khắc nghiệt ấy mỗi tuần.
Chính sự dạn dày về mặt trận mạc, sự thích nghi tuyệt đối với cường độ vận động và tư duy chiến thuật đỉnh cao của châu Âu đã xóa nhòa hoàn toàn nỗi sợ hãi cố hữu của các cầu thủ châu Á khi bước ra biển lớn. Khoảng cách về mặt trình độ giữa Nhật Bản và các cựu vương thế giới chưa bao giờ được thu hẹp một cách triệt để và thực chất đến như vậy.
Từ kẻ săn tìm bất ngờ đến thế lực khiến các ông lớn phải e dè
Hệ quả tất yếu từ hai gọng kìm "nền móng nội địa vững chắc" và "đại chiến dịch tây tiến" là sự thay đổi hoàn toàn về vị thế và cách nhìn nhận của thế giới dành cho đội tuyển Nhật Bản.
Trong quá khứ, mỗi khi Samurai Blue giành được một chiến thắng trước các đội tuyển lớn thuộc nhóm hạt giống số 1 thế giới, truyền thông và người hâm mộ toàn cầu đều dùng những từ ngữ như "địa chấn", "phép màu", hay "cú sốc" để mô tả. Người ta coi đó là những hiện tượng nhất thời, một ngày lên đồng của đại diện châu Á kết hợp với sự chủ quan khinh địch từ phía các ông lớn.
Nhưng ngày nay, bước vào chương mới của năm 2026, thế giới bóng đá buộc phải định nghĩa lại trật tự. Những chiến thắng của Nhật Bản không còn mang yếu tố may rủi của số phận nữa. Hãy nhìn lại chuỗi thành tích đầy kiêu hãnh của họ trong những năm gần đây để thấy một sự ổn định đáng kinh ngạc:
Tại vòng bảng World Cup 2022, họ liên tiếp lội ngược dòng đánh bại hai gã khổng lồ Đức và Tây Ban Nha trong cùng một giải đấu bằng một kịch bản chiến thuật lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Trong chuỗi trận chuẩn bị và thi đấu thuộc chiến dịch World Cup 2026, họ tiếp tục tạo nên những màn trình diễn thuyết phục khi hạ gục một Brazil đầy rẫy siêu sao nghệ sĩ và hiên ngang đánh bại đội tuyển Anh ngay tại thánh đường Wembley với một thế trận áp đảo hoàn toàn về mặt thông số.
Những kết quả ấy giờ đây không ai có thể gọi là tai nạn bóng đá được nữa. Chúng là những chỉ dấu phản ánh một thực lực đã đạt đến độ chín muồi, một sự hoàn thiện vượt bậc về mặt hệ thống của Samurai Blue.
Dưới sự chèo lái tài tình và đầy kiên nhẫn của chiến lược gia nội địa Hajime Moriyasu, Nhật Bản đã nâng tầm lối chơi của mình lên một đẳng cấp mới. Họ không còn đá phòng ngự co cụm số đông theo kiểu cam chịu rồi chờ đợi thời cơ.
Lối chơi của Nhật Bản hiện tại là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tính tổ chức kỷ luật cực cao của người Đức, khả năng hoán đổi vị trí và kiểm soát không gian thông minh, kết hợp với những pha chuyển đổi trạng thái với tốc độ của một tia chớp và cường độ áp sát tầm cao ở mức độ nghẹt thở.
Đó chính là thứ bóng đá hiện đại, tân tiến nhất mà các đội tuyển hàng đầu thế giới đang theo đuổi, và Nhật Bản đang vận hành nó một cách trơn tru, thuần thục. Nhật Bản bước vào sân không phải để tìm cách sinh tồn trước các ông lớn, họ bước vào với tư thế của một kẻ đi săn sòng phẳng.
Ranh giới cuối cùng giữa một đội bóng mạnh và một nhà vua
Tuy nhiên, trong cuốn đại truyện của bóng đá Nhật Bản, không chỉ có những gam màu hồng của sự tiến bộ. Để chạm tay vào vinh quang tối thượng, họ đã và đang phải đối diện với một lời nguyền, một giới hạn tâm lý và đẳng cấp vô hình nhưng vô cùng nghiệt ngã, vòng đấu loại trực tiếp.
Lịch sử các kỳ World Cup gần đây luôn để lại cho người Nhật những vết sẹo chưa bao giờ lành. Kỳ World Cup 2018 trên đất Nga là một nỗi đau thấu tâm can. Nhật Bản khi ấy đã chơi một trận đấu để đời, dẫn trước thế hệ vàng của đội tuyển Bỉ tới 2-0 khi trận đấu chỉ còn chưa đầy 30 phút.
Nhưng rồi sự ngây thơ, thiếu một chút quái kiệt và sự hụt hơi về mặt thể chất trong những khoảnh khắc quyết định đã khiến họ phải trả giá đắt bằng trận thua ngược 2-3 sau một pha phản công mẫu mực của đối thủ ở những giây cuối cùng của hiệp phụ. Bài học mang tên "14 giây tại Rostov" ấy đã trở thành một đề tài nghiên cứu, một cuốn sách giáo khoa được người Nhật mổ xẻ suốt nhiều năm sau đó.
Bốn năm sau, tại Qatar 2022, kịch bản nghiệt ngã ấy lại lặp lại dưới một hình thái khác. Sau khi hiên ngang tiến vào vòng 1/8 với vị thế đầu bảng tử thần, Nhật Bản đã chơi ngang ngửa, bóp nghẹt mọi ý đồ tấn công của đương kim Á quân Croatia. Thế nhưng, khi trận đấu kéo vào loạt sút luân lưu cân não, sự non nớt về mặt bản lĩnh trước một chấm phạt đền đầy áp lực đã khiến họ một lần nữa phải ôm hận nhìn đối thủ đi tiếp.
Đó chính là nghịch lý, là nút thắt lớn nhất mà bóng đá Nhật Bản cần phải tháo gỡ. Họ đã chứng minh cho cả thế giới thấy họ có đủ năng lực, đủ chiến thuật để đánh bại bất kỳ ông lớn nào trong một trận đấu cụ thể ở vòng bảng.
Nhưng khi bước vào lăng kính sinh tử của vòng knock-out, nơi một sai lầm nhỏ nhất sẽ không có cơ hội sửa sai, nơi bản lĩnh, sự già rơ và ADN của một nhà vô địch lên tiếng, người Nhật vẫn chưa thể bước qua cánh cửa để ghi tên mình vào nhóm 8 đội mạnh nhất thế giới.
Nỗi ám ảnh tại Rostov và Al Wakrah không khiến họ gục ngã, mà trở thành nhiên liệu cháy bỏng nhất, thúc đẩy thế hệ cầu thủ hiện tại bước vào World Cup 2026 với khát khao đòi lại danh dự.
Khi giấc mơ hoang đường mang hình hài rõ ràng nhất
Kỳ World Cup 2026 đang diễn ra chính là sàn diễn, là tấm gương phản chiếu chân thực và rực rỡ nhất thành quả của một công trình thế kỷ đã được người Nhật kiên trì đặt nền móng từ 21 năm trước.
Chưa bao giờ trong lịch sử, Samurai Blue bước vào một ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh với một sự tự tin, điềm tĩnh và chủ động đến như vậy. Họ không còn mang tâm lý của một đội bóng yếu thế đi tìm kiếm những kết quả bất ngờ. Hãy nhìn cái cách họ vận hành giải đấu cho đến thời điểm này:
Trận mở màn: Sòng phẳng chia điểm với một Hà Lan đầy rẫy ngôi sao bằng tỷ số hòa 2-2 trong một thế trận đôi công rực lửa, nơi các cầu thủ Nhật Bản mới là những người làm chủ nhịp độ trận đấu trong phần lớn thời gian.
Trận thứ hai: Đè bẹp Tunisia với tỷ số đậm đà 4-0 bằng một màn trình diễn áp đảo hoàn toàn từ thời lượng kiểm soát bóng, số cơ hội tạo ra cho đến cấu trúc phòng ngự từ xa hoàn hảo.
Những kết quả này cho thấy một thực tế rõ ràng, mục tiêu của Nhật Bản tại giải đấu lần này đã hoàn toàn thay đổi. Họ không còn hướng tới việc chắt chiu từng điểm số để chật vật vượt qua vòng bảng. Tham vọng của họ đã lớn hơn, xa hơn và định vị ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Đội hình hiện tại dưới tay huấn luyện viên Moriyasu sở hữu một sự kết hợp hoàn hảo đến lý tưởng giữa kinh nghiệm trận mạc đỉnh cao của các cựu binh, chất lượng kỹ-chiến thuật thượng hạng của các ngôi sao đang ở độ chín sự nghiệp và một chiều sâu lực lượng đáng nể mà ngay cả nhiều đội bóng châu Âu cũng phải mơ ước.
Đây được giới chuyên môn đồng thuận đánh giá là thế hệ mạnh mẽ nhất, toàn diện nhất và có tính cạnh tranh cao nhất trong toàn bộ lịch sử bóng đá Nhật Bản. Nếu như những kỳ World Cup trước đây là hành trình để chứng minh sự tiến bộ, để người Nhật đòi hỏi sự tôn trọng từ thế giới, thì World Cup 2026 chính là cơ hội vàng để họ dõng dạc tuyên bố rằng, họ đã chính thức thuộc về nhóm những ứng viên cạnh tranh trực tiếp cho chức vô địch ở đẳng cấp cao nhất.
Giới hạn cuối cùng và bài kiểm tra tối thượng cho lời thề thế kỷ
Dù vậy, cần phải nhìn nhận một cách thực tế rằng, World Cup 2026 hoàn toàn không phải là đích đến cuối cùng của bóng đá Nhật Bản, giải đấu này chính là kỳ kiểm tra giữa kỳ có quy mô lớn nhất, khốc liệt nhất kể từ khi họ gieo những hạt giống đầu tiên cho đại kế hoạch 2050 vào năm 2005.
Lần đầu tiên trong lịch sử, người Nhật bước vào giải đấu mà không cần đến sự trợ giúp của yếu tố bất ngờ hay tâm lý thoải mái của một đội cửa dưới. Họ đứng dưới ánh sáng, đối đầu với áp lực của một thế lực thực sự.
Nhật Bản hiện tại không thiếu bất kỳ một yếu tố cấu thành nào của một đội bóng lớn, họ có thừa mứa những tài năng xuất chúng trải đều các tuyến, có một kho tàng kinh nghiệm quốc tế phong phú, và sở hữu những cá nhân là ngôi sao gánh vác trọng trách ở những câu lạc bộ hàng đầu châu Âu mỗi tuần.
Điều duy nhất còn thiếu, mảnh ghép cuối cùng để biến bản đề án Tầm nhìn 2050 thành một thực thể hoàn chỉnh, chính là một bước đột phá mang tính lịch sử tại vòng knock-out. Suốt chiều dài lịch sử tham dự World Cup, cái ngưỡng tứ kết vẫn là một bức tường thành kiên cố mà người Nhật chưa một lần chạm tay tới. Đó là giới hạn cuối cùng, là rào cản định mệnh mà họ bắt buộc phải dùng bản lĩnh để đập tan.
Người Nhật đã mất nhiều năm để học cách đủ điều kiện tham dự World Cup. Sau đó, họ mất thêm một thập kỷ để học cách vượt qua vòng bảng một cách đều đặn. Và giờ đây, tại cột mốc năm 2026 này, họ bắt buộc phải học được kỹ năng tối thượng, cách chiến thắng trong những trận cầu sinh tử, một mất một còn của vòng loại trực tiếp.
Đó chính là khoảng cách mênh mông về mặt đẳng cấp giữa một đội tuyển mạnh, một "ngựa ô" ngổ ngáo với một ứng cử viên vô địch thực thụ, một nhà vua tương lai của bóng đá thế giới.
Năm 2005, mục tiêu vô địch World Cup 2050 của Liên đoàn bóng đá Nhật Bản từng bị coi là một trò đùa, một giấc mơ hoang đường và ngạo mạn của một nền bóng đá vùng trũng. Nhưng 21 năm sau, bằng một tinh thần kiên định, sự tỉ mỉ đến cực đoan và một chiến lược dài hạn không bao giờ thay đổi theo nhiệm kỳ, Nhật Bản đã chứng minh cho thế giới thấy sức mạnh của một kế hoạch vĩ đại.
Họ đang sở hữu một giải đấu chuyên nghiệp quốc nội phát triển rực rỡ, một hệ thống đào tạo trẻ bén rễ sâu rộng vào đời sống, hàng trăm cầu thủ đang là trục xương sống của các câu lạc bộ châu Âu và một đội tuyển quốc gia đủ sức khiến bất kỳ ông lớn nào cũng phải bày tỏ sự kính trọng và dè chừng khi đối đầu.
Có thể Nhật Bản sẽ chưa nâng cao chiếc cúp vàng danh giá ngay trên đất Bắc Mỹ vào năm 2026 này. Nhưng có một sự thật không ai có thể phủ nhận, lần đầu tiên trong lịch sử, khi người Nhật cất tiếng nói về tham vọng vô địch thế giới, phần còn lại của thế giới túc cầu đã không còn ai bật cười nữa.
Họ lắng nghe với một sự im lặng đầy nể sợ. Bởi vì sau 21 năm kiên cường bước đi trên một con đường đã chọn, giấc mơ năm 2005 của Samurai Xanh cuối cùng đã mang một hình hài rõ ràng, sắc nét và đáng sợ nhất từ trước đến nay. Bệ phóng đã hoàn thành, và giờ là lúc Samurai Xanh cất cánh hướng tới đỉnh cao của thế giới.
Nếu độc giả quan tâm đến đội tuyển Nhật Bản, có thể tham khảo bài viết Hồ sơ tuyển Nhật Bản ở World Cup 2026: Vũ khí áp sát tầm cao định hình Samurai xanh.




