4 lý do giúp Tottenham ngược dòng trước Man City

Logo Bongda.Com.Vn

Mới nhất:

Đang tải...

4 lý do giúp Tottenham ngược dòng trước Man City

BongDa.com.vnCú đúp của Solanke, bao gồm siêu phẩm bọ cạp đã giúp Tottenham ngược dòng cầm hòa Man City 2-2. Kết quả này khiến The Citizens lỡ cơ hội bám đuổi Arsenal trong cuộc đua vô địch.

Tottenham chơi đặc biệt hay trong hiệp 2.
Tottenham chơi đặc biệt hay trong hiệp 2.

Trận hòa 2-2 giữa TottenhamMan City tại vòng 24 Ngoại hạng Anh không chỉ là một cuộc rượt đuổi tỷ số kịch tính, mà còn là một câu chuyện điển hình về sự tương phản giữa khoảnh khắc thiên tài cá nhân và sự sụp đổ của một tập thể.

Từ chỗ bị dẫn trước hai bàn và thể hiện một bộ mặt bạc nhược, siêu phẩm của Dominic Solanke cùng những thay đổi chiến thuật hợp lý đã giúp Spurs giữ lại 1 điểm quý giá. Kết quả này không chỉ là một cú sốc với Man City mà còn phơi bày những vấn đề cố hữu của cả hai đội.

1. Dominic Solanke và khoảnh khắc định nghĩa trận đấu

Trong một thế trận mà Tottenham gần như đã buông xuôi sau hiệp một thảm họa, Dominic Solanke đã chứng minh vai trò không thể thay thế của một ngôi sao lớn. Màn trình diễn của tiền đạo người Anh là sự khác biệt tuyệt đối giữa một Spurs bạc nhược và một tập thể quật cường.

Bàn thắng rút ngắn tỷ số xuống 1-2 ở phút 53 là minh chứng cho sức mạnh, khả năng tì đè và chớp thời cơ của anh. Nhưng chính siêu phẩm ở phút 70 mới là thứ định nghĩa lại trận đấu và sẽ còn được nhắc đến trong nhiều năm tới.

Pha ngả người thực hiện cú đánh gót kiểu "bọ cạp" từ đường tạt bóng của Conor Gallagher không chỉ là một bàn thắng, đó thực sự là một tác phẩm nghệ thuật. Dữ liệu thống kê chỉ ra rằng, cú dứt điểm đó có chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) là 0.07, một con số cực thấp cho thấy độ khó và tính ngẫu hứng không tưởng của nó.

Bàn thắng không chỉ mang về giá trị về mặt tỷ số mà còn là một cú hích tâm lý cực đại, thổi bùng ngọn lửa chiến đấu cho toàn đội và biến sự im lặng trên các khán đài thành những tiếng hò reo cuồng nhiệt. Solanke đã chứng minh rằng, trong bóng đá hiện đại, dù chiến thuật có chặt chẽ đến đâu, một khoảnh khắc thiên tài vẫn đủ sức thay đổi tất cả.

2. Man City và căn bệnh tự mãn của cựu vương

Man City đã chơi một hiệp một hoàn hảo theo sách giáo khoa của Pep Guardiola. Họ kiểm soát bóng vượt trội (61% cả trận), dẫn trước 2-0 và khiến đối thủ gần như không thể lên bóng (xG của Spurs hiệp một chỉ là 0.17).

Tuy nhiên, chính sự thoải mái và thế trận quá dễ dàng đó đã giết chết họ. Thay vì kết liễu trận đấu khi có cơ hội, tiêu biểu là pha lốp bóng vọt xà đáng tiếc của Haaland ở phút 18, Man City lại chơi chùng xuống một cách khó hiểu sau giờ nghỉ.

Sự sụp đổ của cựu vương được thể hiện rõ qua các con số thống kê. Dù có chỉ số bàn thắng kỳ vọng cả trận lên tới 2.00, họ chỉ có vỏn vẹn 3 cú sút trúng đích trong suốt 90 phút, một hiệu suất dứt điểm đáng báo động.

Việc để một đối thủ đang khủng hoảng như Tottenham lấn lướt hoàn toàn trong hiệp hai, tung ra tới 6 cú sút trúng đích và gỡ hòa 2 bàn cho thấy sự mất tập trung, thiếu quyết liệt và có phần tự mãn.

Bàn thua đầu tiên đến từ một tình huống phòng ngự hời hợt và bàn thứ hai là một khoảnh khắc không thể cản phá, nhưng nguồn cơn của nó đến từ việc Man City đã để cho đối thủ có quá nhiều sự tự tin để chơi bóng. Trận hòa này hoàn toàn là lỗi của họ.

3. Canh bạc thành công của HLV Thomas Frank

Đối diện với một hiệp một thảm họa và những tiếng la ó từ khán đài, HLV Thomas Frank đã đứng trước một lựa chọn khó khăn và ông đã đưa ra một quyết định dũng cảm nhưng vô cùng chính xác.

Việc rút đội trưởng và là một trung vệ - Cristian Romero ra nghỉ để thay bằng một tiền vệ cơ động - Pape Matar Sarr là một canh bạc thực sự. Về lý thuyết, đây là một nước đi rủi ro, hy sinh sự an toàn ở hàng thủ để đổi lấy khả năng kiểm soát khu trung tuyến, nơi Spurs đã hoàn toàn lép vế trước Rodri và Bernardo Silva.

Sự thay đổi này đã phát huy tác dụng ngay lập tức. Với Sarr, tuyến giữa của Tottenham trở nên cân bằng, giàu năng lượng hơn và tạo ra một tấm lá chắn từ xa hiệu quả hơn Bissouma đơn độc.

Điều này đã giải phóng cho Conor Gallagher và Xavi Simons có nhiều không gian để sáng tạo, trực tiếp dẫn đến thế trận tấn công bùng nổ trong hiệp hai. Đó là một nước cờ cao tay, cho thấy khả năng đọc trận đấu và sự quyết đoán của vị chiến lược gia người Đan Mạch.

4. Hai bộ mặt trái ngược của Tottenham

Trận đấu này là hình ảnh thu nhỏ cho sự thất thường đến khó hiểu của Tottenham ở mùa giải năm nay. 45 phút đầu tiên là một màn trình diễn bạc nhược, thiếu sức sống và khiến các khán đài câm lặng.

Họ để Man City thoải mái triển khai bóng và gần như không tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào, một hình ảnh đáng thất vọng. Tuy nhiên, 45 phút hiệp hai lại là một sự lột xác hoàn toàn, như thể một đội bóng khác đã bước ra sân từ phòng thay đồ.

Hàng công Tottenham chơi hiệu quả trong hiệp 2.
Hàng công Tottenham chơi hiệu quả trong hiệp 2.

Được tiếp thêm năng lượng từ những thay đổi chiến thuật và bàn gỡ sớm của Solanke, Spurs chơi như thể không còn gì để mất. Họ pressing quyết liệt, tấn công trực diện và đầy tự tin.

Sự trỗi dậy mạnh mẽ này không chỉ mang về 1 điểm mà còn thắp lại niềm tin nơi người hâm mộ. Tuy nhiên, nó cũng đặt ra một câu hỏi lớn: Tại sao họ không thể chơi bóng như vậy ngay từ đầu?

Vấn đề lớn nhất đối với HLV Thomas Frank bây giờ là làm thế nào để duy trì được bộ mặt tích cực đó trong cả 90 phút, thay vì phải chờ đến khi bị dồn vào chân tường mới bừng tỉnh.

Để hiểu thêm về "Gà trống" thành London, quý độc giả có thể tham khảo qua bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Tottenham: Hành trình hơn 140 năm khẳng định bản sắc và khát vọng.